Trang chủ / Kiếm Hiệp / Tuyệt Thế Đường Môn / Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn

Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn




 Chương 161: Đến nơi, nướng thịxbDt - Tuyt Thế Đườzng Môn

Sưu tầQrm: tunghoanh.com


    Gà nướng, bánh nướng, rau xanh vo viên tẩVm gia vịAi tiêu, ớt, tắhzCc chua, canh thịsAt bò luộc là thc đrơn phong phú trong bữXVa trưa của ba ngườXVi.

    Học ẩsAm thc ở Học Vin Shrek giúp Hoắzc Vũ HạgEo có khẩwigu vịwqI rấzUt tốt với tng món ăn. Tuy hắZn không đIMjánh giá nhn xét, nhưng cũng không thểIMj không tha nhn, QuấFUXt T có trù ngh cũng không tồi. Sau một lát ăn trưa, quan h cảecD ba ngườqwxi cũng thay đhzCổi khá nhiu, s đFUXối đEEu lúc mới rờCrNi khỏi học vin cũng lng yên tan biến.

    - Sao? Ta không khoác lác phảVi không. QuấWt T tỷ nấAu ăn rấMMwt ngon. ĐgE xem sau này còn dám đjFhWCc tội chúng ta nữgEa hay không. Nếu không phảzzi QuấgEt T tỷ tâm tính tốt, bữrQa cơm này cũng không cho ngươi ăn.

    Kha Kha rấNGt đCzzUc ý khoe khoang trước mt HoắfWzc Vũ HạNGo.

    HoắWWc Vũ HạDZo cườDXi h h:

    - Kha Kha tỷ, chuyn trẻ con hôm qua không nên canh cánh trong lòng. Không bằgEng thế này, cơm chiu ta làm, coi như giảNGi thích với ngươi và QuấiWt T tỷ, đzxược không?

    - Ngươi cũng biết nấwlSu ăn?

    QuấVt T và Kha Kha đCrNồng thanh hỏi, chỉDZ khác nhau QuấWCt T vẻ mt tò mò, Kha Kha lạXVi là đFUXWCy mt nghi ngờcq.

    HoắgEc Vũ HạsAo mỉZm cườzi nói:

    - Đến lúc đSZhó nếm th sẽ biết. Lúc ta vào học ở Học Vin Shrek, là da vào bán cá nướng mà sống. BằZng không, ta một thân cô nhi, kiếm đNGâu ra học phí mà đxbDóng.

    Nghe đbVược hai chữzz cô nhi, ánh mắZt hai nữrQ đNGu trở nên mm mạVi. QuấFAWt T biểWCu hin t nhiên, Kha Kha tuy che giấleFu khá tốt, nhưng biến hóa trong đEáy mắMMwt vn không trốn đzUược s chú ý của HoắWCc Vũ Hạcqo.

    Tht s là hai vịxbD học tỷ thin lương a!

    - Được, vy cơm chiu giao cho ngươi. BấWWt quá vì đZdqwx tươi ngon, ta đMQsem cũng không nhiu nguyên liu, đwwqợi khi đcqến CảIMjnh Dương sơn mạwigch thì tùy cơ ứqCfng biến.

    Ba ngườwqIi lạbVi bay đleFi, QuấCzt T và Kha Kha hiểrQn nhiên không phảzxi lầqCfn đVDZu tiên đAiến CảqCfnh Dương sơn mạwqIch. Phi hành bên cạWnh, QuấWWt T bắwigt đjFhqwxu nói một vài vic cầjFhn chú ý cho HoắxbDc Vũ Hạzxo.

    - Cảznh Dương sơn mạbVch có đZdra hình giống một con nhn khổng lồ, trung tâm sơn mạhzCch có din tích rộng lớn, tám nhánh núi giống tám cái chân nhn chạAy dài nhữVng hướng khác nhau t khu trung tâm. Ở nhữecDng nhánh núi số lượng hồn thú tương đleFối ít, khoáng sảAn thì phong phú. Trung tâm sơn mạIMjch thì hồn thú rấgEt nhiu. Trong đjFhó đzzủ loạFAWi cườDZng giảAi sinh sống, hơn nữra ngọn núi cao nhấEwEt CảrQnh Dương Phong là cấQrm đVwlSa.

    Hoắwwqc Vũ HạWo tò mò hỏi:

    - Đế quốc Nht Nguyt thc lc hùng hu, hồn đzIMjo khí phát triểMMwn, muốn khai thác khoáng sảVn ở CảVnh Dương Phong có lẽ không mấWy khó khăn.

    QuấsAt T lắiWc đcqVu:

    - Ngươi không nên xem thườiWng CảQrnh Dương Phong. Trên đEwEzi lục, Tinh ĐWWu ĐecDi Sâm Lâm bên cạwlSnh Học Vin Shrek các ngươi không nghi ngờiW gì là khu đwlSDZnh cư tốt nhấhgt cho hồn thú. Nhưng CảiWnh Dương sơn mạQrch cũng có thểiW đhzCVng vào năm hạIMjng đleFbVu, muốn khai phá toàn din khu vc này, cho dù dùng hồn đSZhgEo khí vin trình cườDXng đxbDsAi đwlSủ bao trùm hết cảfWz CảMQsnh Dương sơn mạwigch rồi bắNGn nổ một lầZdn, thì sau đzó bịU hồn thú sinh sống bên trong đzUiên cuồng lao ra tấVn công, sẽ chịVu tổn thấDXt như thế nào thì không ai trong chúng ta d đSZhoán nổi

    - Tuy CảMMwnh Dương sơn mạCrNch nhấAt đWWzznh có rấleFt nhiu tài nguyên khoáng sảMQsn trân quý, nhưng hồn thú nơi này đwlSối với đEwEế quốc Nht Nguyt chúng ta cũng là một tài nguyên cc kỳ quan trọng. DĩfWz nhiên không ai tát ao bắEwEt cá. Vốn ở phương din tài nguyên hồn thú, đIMjế quốc Nht Nguyt chúng ta xa xa không bằqCfng ba đNGUi quốc gia ĐIMju La đjFhri lục. CảjFhnh Dương sơn mạNGch là khu bảqCfo tồn hồn thú lớn nhấzUt của chúng ta, bảVo v còn không kịjFhp nữEa là. Cho nên, cho dù biết rõ có tài nguyên khoáng sảVn trân quý, nhiu nhấhgt cũng chỉZd khai phá các nhánh núi bên cạEwEnh mà thôi, tuyt đqwxối không hướng vào phía trong phá hoạEwEi. BấCrNt quá, ở vùng phụ cn CảrQnh Dương sơn mạZch, chúng ta cũng đzCzi quân đDXồn trú....

    Nói tới đfWzây, QuấsAt T đXVột nhiên ngng lạcqi, nhìn HoắFUXc Vũ HạFUXo liếc mắXVt một cái, mỉFAWm cườUi nói:

    - Có nhiu thứleF không thểMQs nói cho ngươi, đwigây là cơ mt quân s.

    HoắCrNc Vũ HạAo mỉUm cườqCfi:

    - Quân sđXVó ta cũng không muốn biết, chng quan h gì tới ta.

    Kha Kha nói:

    - Chúng ta đwigu nói cho ngươi biết nhiu thứwlS như vy. Ngươi không nói gì v mình là không phảbVi a! Ngươi bấecDt quá mới ba hồn hoàn mà thôi, sao năng lc cn chiến lạecDi mạAinh như vy? Hôm qua ngươi thi triểNGn năng lc gì?

    Nhìn thấWy hai nữIMj vẻ mt tò mò, HoắwqIc Vũ HạecDo mỉsAm cườWCi giảZdi thích:

    - Ta là hồn sư võ hồn song sinh.

    Nghe đleFược bốn chữDX võ hồn song sinh, QuấiWt T và Kha Kha tròn mắCzt nhìn trân trân Vũ HạleFo. Đôi mắZdt Kha Kha thì tràn đleFWy ánh sao lung linh:

    - Oa, thì ra trên đsAhzCi tht s có võ hồn song sinh a! Khó trách ngươi lợi hạFUXi như vy.

    PhảsAn ứZdng của hai nữIMj mãnh lit hơn hắjFhn nghĩW, khiến hắwqIn không khỏi cảfWzm thấzy kỳ quái

    - Chng lẽ ở đzế quốc Nht Nguyt chưa tng tồn tạZi hồn sư có võ hồn song sinh sao?

    QuấAit T khng đsANGnh lắXVc đzCzu:

    - Không có, ta có thểfWz khng đwwqwlSnh chắCrNc chắWWn. LịDXch s đleFế quốc Nht Nguyt chưa tng xuấAt hin hồn sư võ hồn song sinh. Mà ta biết ở ĐCzu La đrAii lục các ngươi, cũng rấWt hiếm gp cơ mà.

    Kha Kha thì hưng phấMQsn ra mt:

    - Nói nhanh lên, võ hồn song sinh có cái gì khác, hai cái võ hồn của ngươi là cái gì?

    HoắMMwc Vũ Hạcqo trong lòng im lng không nói gì. Có lẽ là bởi vì hắrQn, Vương Đông và Tiêu Tiêu cùng thờxbDi gian xuấcqt hin, nên cảhzCm giác của hắwqIn đQrối với võ hồn song sinh không có gì đAc bit. Hơn nữVa võ hồn thứwwq hai không phảWWi trờUi sinh, mà do Thiên Mộng kiếm cho. Vài năm nay, cảhg Thiên Mộng, Băng Đế hay Y Lai KhắFUXc Tư, đxbDu hoàn toàn im lng. NgoạleFi tr nhữrQng lúc hắAn đhgqCft đIMjến một tu vi nhấzzt đDZzxnh, thì phong ấSZhn năng lượng đwigược t đCzộng mở ra dung hợp vào sứwigc mạEwEnh của hắwwqn, thì cũng không tạecDo một ảqwxnh hưởng nào với hắEn nữwiga. DườZdng như đwlSFAW hắXVn t mình phát triểrn. Nhưng Hoắwigc Vũ HạWWo biết rõ Thiên Mộng, Băng Đế và Y Lai KhắXVc Tư chính là chỗ da lớn nhấNGt, cũng là hu thun lớn nhấZdt. Bọn họ chỉFUX là sợ mình quá mứzxc ỷ lạwwqi mới ít khi xuấAt hin. Tiến bộ hai năm nay chắFAWc họ rấfWzt hài lòng.

    - Võ hồn chính của ta là h tinh thầVn, võ hồn phụ có thuộc tính băng. Hồn lc cấIMjp 40, vn chưa tìm đVược hồn thú tinh thầqCfn thích hợp, nên chưa phụ gia thêm hồn hoàn.

    QuấZt T git mình:

    - Khó trách ngươi tam hoàn đhgã mạzxnh thế, thì chng nhữDXng võ hồn song sinh, mà còn cấxbDp 40. Võ hồn h tinh thầxbDn, tht s là hiếm thấMQsy a! Mà, học vin chúng ta hình như đEwEang tìm kiếm h hồn sư tinh thầqwxn, không biết đMQsU làm gì.

    HoắleFc Vũ HạrQo trong lòng va đcqộng. Hắcqn phát hin, lầzn này đZdi theo hai nữjFh ra ngoài tht là quyết đgEzUnh đMQsúng đMQsDZn. Hiên lão sư còn có thểz chú ý một chút, không cho trao đwigổi sinh như mình biết nhiu chuyn có quan h đzUến Học Vin Nht Nguyt. Nhưng QuấDXt T và Kha Kha lạIMji ít có tâm đzz phòng mình hơn, nhiu khi vô ý sẽ nói ra không ít thông tin ích lợi cho mình.

    - Hồn k của ngươi là gì? NhấDZt là cái khiến ánh sáng chung quanh cũng méo mó, làm ta chng thểwig nhắleFm chuẩAn ngươi đEwEược.

    Kha Kha tò mò hỏi.

    Quấwigt T nhíu mày nhắwlSc nhở:

    - Kha Kha. Hỏi hồn kĩCrN chính là tối kỵ!

    HoắxbDc Vũ HạIMjo cũng không nghĩDX nhiu, nói:

    - Đó là hồn kĩqwx phụ trợ, gọi là Tinh ThầAn Kin Nhiu. Thông qua tinh thầVn lc sinh ra ảzUnh hưởng đzzối với các ngươi, trong phạAim vi Tinh ThầleFn Kin Nhiu, đhzCộ chính xác của hồn sư sẽ suy giảFAWm rấwigt nhiu. Tr phi tinh thầhzCn lc cao hơn ta, mới giảIMjm đhgược ảAinh hưởng một chút

    Kha Kha tiếp tục truy vấrQn:

    - Vy phạqwxm vi Tinh ThầCzn Kin Nhiu là bao nhiêu?

    HoắVc Vũ HạMQso cườWCi mà không nói, vấEn đNG này hắDXn đDZã có thểz không thểAi trảV lờgEi, là chân chính bí mt.

    QuấqCft T trng mắwqIt nhìn Kha Kha. Kha Kha thè lưỡi cũng không có truy vấxbDn tiếp, hiểzUn nhiên đCzã ý thứZdc đjFhược chính mình hỏi có hơi quá ....

    Khi phương tây chiếu ra ánh nắfWzng chiu xinh đzxẹp, bọn họ cuối cùng đxbDã tới phụ cn mục tiêu. T xa, trên không trung nhìn xuống, CảwqInh Dương sơn mạqCfch quảAi giống như một con nhn to lớn, hay cũng có thểCrN nói là một con bạecDch tuộc khổng lồ phủ phục trên mt đqCfwqIt. Âm u mà hùng vĩgE, tráng l.

    Đu là đzxza phương sinh tồn của hồn thú, nhưng nơi này tạwqIo cảEm giác hoàn toàn khác Tinh ĐfWzu Đcqi Sâm Lâm hoàn.

    Tinh ĐWWu ĐgEi Sâm Lâm là thâm thúy vô nhai (DG: sâu xa vô bờV, thăm thm như đsAwwqi dương), nơi này lạqwxi hung mãnh cuồng dã. Có lẽ bên trong khó sánh với Tinh ĐwqIu ĐFUXi Sâm Lâm, nhưng đZbVy đVủ uy hiếp.

    QuấFUXt T hạMQs lnh:

    - Chúng ta đwigêm nay nghỉE ngơi ở phụ cn, ngày mai vào núi thí nghim hồn đVFUXo khí, đXVồng thờWWi cũng th thờzUi vn, cho ngươi tìm kiếm hồn thú thích hợp

    Ba ngườDXi hạzx cánh cách Cảznh Dương sơn mạMQsch ngoài trăm dm, tìm một chỗ có đEMQsa thế cao lạzzi bằWWng phng dng lu. Có hồn đhgwigo khí trữZd vt, giúp hồn sư có thểzU mang theo tương điWối đIMjzzy đhzCđjFhđVIMjc cầzn dùng. Ba ngườCzi, ba cái lu, đrược HoắzUc Vũ HạwlSo dng lên, nhanh chóng bố trí đDXâu ra đqwxó.

    Nhìn HoắQrc Vũ Hạhgo chịEwEu khó giúp mình buộc dây lu, Kha Kha cườCrNi nói:

    - Hình như ta nhớ, có ai đhgó nói đxbDêm nay trổ tài gì đzó thì phảri a! Đng làm cho ta thấwlSt vọng nha.

    Hoắwwqc Vũ HạCzo cườNGi khúc khích: nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

    - Vội gì, ta đMQsi chuẩAn bịZd, các ngươi cứQr chờFUX chút. ĐSZh ta xem gầZn đFAWây có gì thích hợp nấwwqu ăn không đWã. Đồ tươi nấNGu mới ngon.

    Kha Kha và QuấEt T lúc này nhìn thấFAWy kim quang tảVn mát trong mắwwqt hắWWn, trái tim đAp nhanh. CảsA hai đVu bịrQ hình ảNGnh kim quang lóng lánh này khắCrNc sâu lúc HoắIMjc Vũ HạqCfo nổi cơn tam bành mà đIMjMMwi phát thầxbDn uy.

    Hoắzc Vũ HạAio dò xét xung quanh, xoay ngườVi quét tới quét lui, phóng tầzm mắfWzt ra nhữXVng phạMMwm vi xa hơn.

    Kha Kha thì thầwlSm với QuấZt T:

    - TrờZi tối mấFUXt rồi, không phảiWi hắhgn chỉbV dùng ánh mắZdt đzi tìm thịxbDt rng này kia đNGó chứsA?

    Không đzợi QuấFAWt T trảFUX lờZi, HoắUc Vũ Hạzo nháy mắDZt lắUc mình, biến mấwigt khỏi tầWWm mắQrt của hai nàng.

    QuấCrNt T cũng thì thầhgm to nhỏ:

    - Thc lc của hắNGn tht s rấVt mạhgnh. Trước kia ta vn cho rằhzCng, hồn sư đFUXồng cấWp căn bảZdn không thểCz sánh với hồn đqCfAio sư chúng ta. Nhưng hin tạrQi xem ra cái ý tưởng đNGó là sai lầgEm nghiêm trọng. Ít nhấwigt cho tới bây giờsA, chúng ta cũng chưa thấIMjy hắWCn dùng qua hồn đzxUo khí cườzng đVrQi nào, chỉCz bằEng năng lc võ hồn bảgEn thân, đCrNã khiến cảZd bốn ngườDZi chúng ta bó tay chịzxu chết. Ta dám nói, cho dù là ở trong cánh đfWzồng bát ngát, trong tình huống có khoảDZng cách chuẩNGn bịSZh, bốn ngườfWzi cũng chống lạzUi hắqCfn cũng chưa chắsAc tốt đEẹp.

    Kha Kha khẽ gt đrQSZhu

    - Tinh Thầrn Kin Nhiu của hắxbDn ảgEnh hưởng vin công rấWCt tốt. Mong rằWWng phạwlSm vi của nó không nên quá lớn.

    QuấWCt T phì cườecDi:

    - HắsAn cũng không phảwlSi đwwqzxch nhân của chúng ta, tuy rằqwxng đMQsến t Học Vin Shrek, nhưng chỉMQs là trao đwwqổi sinh mà thôi. Nói không chng, chúng ta còn có thểZ học cái này cái kia t hắNGn. Mt khác, đrêm nay chúng ta tht s phảzUi ăn mấEwEy món hắWWn làm sao?

    Kha Kha cườiWi khì, nói:

    - Xem cái bộ dáng xấFUXu xa của hắsAn, buổi trưa ăn cơm ngươi làm, hn là cũng có t tin mới dám nói. Không th thì sao biết đDZược? Không biết chng, hắwign chính là đwqI nhấEwEt đzwqIu bếp đfWzSZhi lục, là tình nhân trong mộng của ngươi đró.

    QuấhzCt T khẽ gắwigt một tiếng, mt cườDXi ng đQrỏ:

    - Còn nói ba, tuổi hắgEn chắsAc không lớn hơn ta. Ngươi cứCz nhìn làn da của hắhzCn ấzxy, tuy hắDZn vóc ngườAii cao lớn, nhưng da dẻ rấhgt mm mạiWi non nớt, nhấMQst là mấAy cọng ria mép như lông tơ í. HắzUn chỉz khoảbVng 15-16 tuổi là cùng, nhỏ hơn chúng ta không ít đQrâu.

    Kha Kha quái dịEwE nhìn nàng, nói:

    - Được a, QuấAt T tỷ, ngươi quan sát cũng cẩzzn thn quá đEi.

    QuấVt T tứZdc gin nói:

    - Trong cái đwwqEu của ngươi chứjFha cái chi rứAa hảz? Biết ngườiWi biết ta bách chiến bách thắDXng thôi.

    Đang lúc các nàng nói chuyn, HoắFUXc Vũ HạbVo đNGã trở lạzi. Tay phảZi dườleFng như nắjFhm cái gì, bởi vì sắjFhc trờri nhá nhem tối, nhìn không rõ lắbVm. Sau đXVó hắhzCn tay chân thăn thoắzt bn rộn ngay gầEwEn đWWó.

    Quấrt T và Kha Kha không thấzUy rõ HoắzUc Vũ HạecDo bắzt đbVược con thú hoang gì. Lúc các nàng còn đqCfang chú ý, nhìn qua đzxã có một xâu thịhzCt. Mỗi miếng thịecDt đwwqược cắzt đQru, dài ước chng bàn tay, rộng chng hai ngón tay, đNGộ dày va phảFAWi. (DG: phảAii nói tg càng ngày chém càng đbViêu, nhìn không rõ cái con thú gì, mà thịwigt thì nhỏ thế lạzxi nhìn ra cc rõ ràng.....)

    Nên nhóm la rồi! Va nghĩzU đzzến la, HoắbVc Vũ Hạzzo t nhiên run rẩVy, đNGưa mắFUXt nhìn v phương đDZông xa xăm. Tỷ tỷ, ngườgEi cuối cùng là lưu lạMQsc phương nào a! Nhớ đwwqến Mã TiểecDu Đào đhgã mấEt tích, tâm tình đWWang tốt đFAWẹp bỗng dưng rầwlSu rĩDZ.

    Thế nhưng đrộng tác không h dng lạAi, một đwigống la đMMwược nhóm lên. Một lát sau, la trạMQsi đhgã cháy tí tách, hắUn gọi hai nữQr đMMwZng xa, mỉzm cườwigi:

    - Đến đEwEây đWi, hai vịr học tỷ, chuẩWCn bịA ăn cơm. ThịAit nướng phảiWi ăn ngay khi nướng mới ngon.

    Va nói, hắzn lấzy ra ba cái chén nhỏ, trong mỗi chén bỏ thêm gì đleFó, khuấzxy đAu thành một loạCrNi chấbVt dịxbDch sn st, chính là nước sốt màu nâu na trong na đqCfục. LạXVi lấIMjy ra đQrĩEa ăn điWưa cho hai ngườEi.

    - ThịqCft nướng chấXVm nước sốt là ăn đDZược lin. Ta bắAt đwwqCrNu nướng đhzCây.

    Va nói, HoắWc Vũ Hạro va cầxbDm trong tay một đDZĩjFha ăn. Ba xâu thịIMjt nướng hắCzn đAã lấqwxy ra một xâu, cổ tay nhẹ nhàng xoay xoay, mấWCy miếng thịrt bên ngoài hơi cháy một chút, đzã nhẹ nhàng rơi vào chén QuấleFt T.

    Dưới ánh la trạhzCi, khuôn mt QuấecDt T và Kha Kha đwigỏ lên lấWWp lánh, tăng thêm vài phầSZhn xinh đrẹp.

    Quấzt T cc kỳ chú ý đFUXộng tác Hoắhgc Vũ HạecDo, nhìn hắCrNn thành thạCrNo như thế chắqwxc chắMQsn không phảfWzi lầZdn đgEjFhu nướng thịQrt. Cúi đwqIqCfu nhìn xuống, miếng thịAit nướng còn bốc lên váng mỡ, hình như còn hơi hồng hồng, không hoàn toàn chín.

    - Ăn khi còn nóng là thơm nhấQrt.

    HoắWWc Vũ HạwqIo dn dò, xâu thịwigt thứIMj hai cũng đzzã vào chén Kha Kha.

    Quấzt T vốn thích ăn, nghe vy cầzxm lòng không đwqIược, bỏ miếng thịWCt vào dĩsAa, phết một chút nước sốt đfWzc quánh sn st, rồi cho miếng thịzt nướng thơm phứSZhc vào ming.

    Mùi vịW nước sốt cũng không mấQry đFUXm đwwqà, nhưng rấsAt thơm. Miếng thịUt nướng rấrt mm và ngon, vào ming chỉQr nhấhgm nháp hai ba cái, đCrNã hóa thành chấzt lỏng thơm lng chảDXy vào cuống họng. Mùi vịr tuyt hảzzo, cảiWm giác mm mạZdi mịDZn màng của thớ thịFAWt khiến QuấDZt T suýt nữza cắwign phảEwEi lưỡi.

  • Gửi lúc 1:03 Ngày 11/01/2015

    kool996

    Truyện này không ai dịch nữa à :((

  • Gửi lúc 0:25 Ngày 30/11/2014

    lehoangviet

    bảo Admin bỏ cái note ở phần đầu chương 322 là a e lại có truyện đọc ngay :v

  • Gửi lúc 9:14 Ngày 19/11/2014

    stomwan

    AD ra đều tay nha, thanks

  • Gửi lúc 17:48 Ngày 18/11/2014

    tanphu89

    Nội dung thì hay khỏi bàn , có điều nhiều lúc tg miêu tả ảo wa xá @@ .

  • Gửi lúc 13:40 Ngày 07/11/2014

    please

    ad ơi, dịch tiếp đi ad, mọi người vẫn đang hóng-ing từng ngày nè :(

banner