Trang chủ / Kiếm Hiệp / Tuyệt Thế Đường Môn / Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn

Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn




 Chương 161: Đến nơi, nướng thịhiNt - Tuyt Thế Đườping Môn

Sưu tầkuAm: tunghoanh.com


    Gà nướng, bánh nướng, rau xanh vo viên tẩFrLm gia vịm tiêu, ớt, tắioc chua, canh thịot bò luộc là thc đgpơn phong phú trong bữkuAa trưa của ba ngườiWGi.

    Học ẩmm thc ở Học Vin Shrek giúp HoắhiNc Vũ HạVbo có khẩOou vịci rấpt tốt với tng món ăn. Tuy hắkuAn không đOánh giá nhn xét, nhưng cũng không thểFrL không tha nhn, QuấQQt T có trù ngh cũng không tồi. Sau một lát ăn trưa, quan h cảuw ba ngườNRi cũng thay đihXổi khá nhiu, s đjucối đNRGRuu lúc mới rờRi khỏi học vin cũng lng yên tan biến.

    - Sao? Ta không khoác lác phảPpi không. QuấtOgt T tỷ nấDkiu ăn rấTpvt ngon. ĐTTs xem sau này còn dám điopc tội chúng ta nữccOa hay không. Nếu không phảpi QuấihXt T tỷ tâm tính tốt, bữsija cơm này cũng không cho ngươi ăn.

    Kha Kha rấFrLt đujYuQac ý khoe khoang trước mt HoắNRc Vũ Hạpo.

    HoắLic Vũ HạOo cườYOi h h:

    - Kha Kha tỷ, chuyn trẻ con hôm qua không nên canh cánh trong lòng. Không bằjucng thế này, cơm chiu ta làm, coi như giảYOi thích với ngươi và QuấccOt T tỷ, đTpvược không?

    - Ngươi cũng biết nấOu ăn?

    QuấfSt T và Kha Kha đOồng thanh hỏi, chỉfS khác nhau QuấlfVt T vẻ mt tò mò, Kha Kha lạioi là đuwhiNy mt nghi ngờVb.

    HoắtOgc Vũ HạkuAo mỉpim cườlDli nói:

    - Đến lúc đuwó nếm th sẽ biết. Lúc ta vào học ở Học Vin Shrek, là da vào bán cá nướng mà sống. BằDking không, ta một thân cô nhi, kiếm đYOâu ra học phí mà đXTtóng.

    Nghe đujYược hai chữuQa cô nhi, ánh mắiot hai nữrU đjucu trở nên mm mạlfVi. QuấPpt T biểiu hin t nhiên, Kha Kha tuy che giấPpu khá tốt, nhưng biến hóa trong đtOgáy mắATpt vn không trốn đrUược s chú ý của Hoắpc Vũ Hạcio.

    Tht s là hai vịuQa học tỷ thin lương a!

    - Được, vy cơm chiu giao cho ngươi. BấlDlt quá vì đpYO tươi ngon, ta đNRem cũng không nhiu nguyên liu, đXTtợi khi đWFlến CảRnnh Dương sơn mạujYch thì tùy cơ ứTpvng biến.

    Ba ngườgpi lạYOi bay đQQi, Quấcit T và Kha Kha hiểcin nhiên không phảRni lầFrLn đciiou tiên đkuAến CảOonh Dương sơn mạihXch. Phi hành bên cạRnnh, QuấXTtt T bắTTst đWFlOou nói một vài vic cầujYn chú ý cho HoắlDlc Vũ Hạxo.

    - CảOmnh Dương sơn mạpch có đOoxa hình giống một con nhn khổng lồ, trung tâm sơn mạxch có din tích rộng lớn, tám nhánh núi giống tám cái chân nhn chạXTty dài nhữRng hướng khác nhau t khu trung tâm. Ở nhữjxng nhánh núi số lượng hồn thú tương đxối ít, khoáng sảuQan thì phong phú. Trung tâm sơn mạOoch thì hồn thú rấfSt nhiu. Trong đQQó đgpủ loạATpi cườVbng giảuw sinh sống, hơn nữccOa ngọn núi cao nhấpt CảTTsnh Dương Phong là cấxm đNRafa.

    HoắWFlc Vũ HạlDlo tò mò hỏi:

    - Đế quốc Nht Nguyt thc lc hùng hu, hồn đlfVQQo khí phát triểhiNn, muốn khai thác khoáng sảRnn ở Cảuwnh Dương Phong có lẽ không mấccOy khó khăn.

    QuấCt T lắihXc đpiuwu:

    - Ngươi không nên xem thườNRng Cảxnh Dương Phong. Trên đpmi lục, Tinh ĐrUu ĐfSi Sâm Lâm bên cạTInh Học Vin Shrek các ngươi không nghi ngờYO gì là khu đpWFlnh cư tốt nhấihXt cho hồn thú. Nhưng Cảjxnh Dương sơn mạTIch cũng có thểOo đxpng vào năm hạCng đfSOu, muốn khai phá toàn din khu vc này, cho dù dùng hồn điWGGRuo khí vin trình cườccOng đYOujYi điủ bao trùm hết cảOo Cảpnh Dương sơn mạTIch rồi bắYOn nổ một lầIn, thì sau đPpó bịm hồn thú sinh sống bên trong đjxiên cuồng lao ra tấOon công, sẽ chịOmu tổn thấCt như thế nào thì không ai trong chúng ta d đTpvoán nổi

    - Tuy Cảafnh Dương sơn mạuwch nhấhiNt đWFlpnh có rấujYt nhiu tài nguyên khoáng sảFrLn trân quý, nhưng hồn thú nơi này đihXối với đtOgế quốc Nht Nguyt chúng ta cũng là một tài nguyên cc kỳ quan trọng. DĩTI nhiên không ai tát ao bắaft cá. Vốn ở phương din tài nguyên hồn thú, đsijế quốc Nht Nguyt chúng ta xa xa không bằVbng ba đioafi quốc gia ĐLiu La đOmOi lục. Cảinh Dương sơn mạIch là khu bảIo tồn hồn thú lớn nhấxt của chúng ta, bảFrLo v còn không kịmp nữGRua là. Cho nên, cho dù biết rõ có tài nguyên khoáng sảCn trân quý, nhiu nhấOt cũng chỉWFl khai phá các nhánh núi bên cạmnh mà thôi, tuyt đfSối không hướng vào phía trong phá hoạIi. BấrUt quá, ở vùng phụ cn Cảpnh Dương sơn mạpich, chúng ta cũng đQQrUi quân đIồn trú....

    Nói tới đRnây, QuấkuAt T đOmột nhiên ngng lạcii, nhìn HoắXTtc Vũ Hạoo liếc mắiot một cái, mỉiom cườmi nói:

    - Có nhiu thứccO không thểi nói cho ngươi, đTIây là cơ mt quân s.

    HoắlfVc Vũ HạuQao mỉvCm cườOmi:

    - Quân sđtOgó ta cũng không muốn biết, chng quan h gì tới ta.

    Kha Kha nói:

    - Chúng ta đQQu nói cho ngươi biết nhiu thứDki như vy. Ngươi không nói gì v mình là không phảafi a! Ngươi bấOot quá mới ba hồn hoàn mà thôi, sao năng lc cn chiến lạhiNi mạRnnh như vy? Hôm qua ngươi thi triểuwn năng lc gì?

    Nhìn thấLiy hai nữlDl vẻ mt tò mò, Hoắsijc Vũ Hạafo mỉXTtm cườWFli giảuQai thích:

    - Ta là hồn sư võ hồn song sinh.

    Nghe đTIược bốn chữjx võ hồn song sinh, QuấQQt T và Kha Kha tròn mắrUt nhìn trân trân Vũ HạNRo. Đôi mắot Kha Kha thì tràn đxPpy ánh sao lung linh:

    - Oa, thì ra trên đFrLIi tht s có võ hồn song sinh a! Khó trách ngươi lợi hạoi như vy.

    Phảpn ứafng của hai nữXTt mãnh lit hơn hắYOn nghĩhiN, khiến hắRnn không khỏi cảWFlm thấWFly kỳ quái

    - Chng lẽ ở đihXế quốc Nht Nguyt chưa tng tồn tạOoi hồn sư có võ hồn song sinh sao?

    QuấTTst T khng đfSFrLnh lắgpc đihXrUu:

    - Không có, ta có thểO khng đDkiOnh chắVbc chắfSn. LịATpch s đDkiế quốc Nht Nguyt chưa tng xuấrUt hin hồn sư võ hồn song sinh. Mà ta biết ở Đpiu La đhiNTTsi lục các ngươi, cũng rấvCt hiếm gp cơ mà.

    Kha Kha thì hưng phấpn ra mt:

    - Nói nhanh lên, võ hồn song sinh có cái gì khác, hai cái võ hồn của ngươi là cái gì?

    HoắXTtc Vũ HạWFlo trong lòng im lng không nói gì. Có lẽ là bởi vì hắrUn, Vương Đông và Tiêu Tiêu cùng thờPpi gian xuấOot hin, nên cảRm giác của hắCn đgpối với võ hồn song sinh không có gì đDkic bit. Hơn nữlfVa võ hồn thứaf hai không phảYOi trờQQi sinh, mà do Thiên Mộng kiếm cho. Vài năm nay, cảO Thiên Mộng, Băng Đế hay Y Lai KhắIc Tư, đQQu hoàn toàn im lng. NgoạihXi tr nhữOmng lúc hắjxn đvCGRut đjxến một tu vi nhấpt đTIionh, thì phong ấOon năng lượng điược t đIộng mở ra dung hợp vào sứWFlc mạATpnh của hắCn, thì cũng không tạpio một ảuQanh hưởng nào với hắQQn nữgpa. DườlfVng như đkuAXTt hắpn t mình phát triểWFln. Nhưng Hoắpc Vũ HạYOo biết rõ Thiên Mộng, Băng Đế và Y Lai KhắTIc Tư chính là chỗ da lớn nhấNRt, cũng là hu thun lớn nhấaft. Bọn họ chỉhiN là sợ mình quá mứic ỷ lạTIi mới ít khi xuấgpt hin. Tiến bộ hai năm nay chắOoc họ rấvCt hài lòng.

    - Võ hồn chính của ta là h tinh thầrUn, võ hồn phụ có thuộc tính băng. Hồn lc cấpip 40, vn chưa tìm đVbược hồn thú tinh thầXTtn thích hợp, nên chưa phụ gia thêm hồn hoàn.

    Quấxt T git mình:

    - Khó trách ngươi tam hoàn đQQã mạPpnh thế, thì chng nhữrUng võ hồn song sinh, mà còn cấPpp 40. Võ hồn h tinh thầin, tht s là hiếm thấQQy a! Mà, học vin chúng ta hình như đfSang tìm kiếm h hồn sư tinh thầujYn, không biết đQQiWG làm gì.

    HoắRc Vũ HạQQo trong lòng va đtOgộng. Hắpn phát hin, lầpn này đIi theo hai nữRn ra ngoài tht là quyết đRTInh đkuAúng đfSWFln. Hiên lão sư còn có thểihX chú ý một chút, không cho trao đlDlổi sinh như mình biết nhiu chuyn có quan h đCến Học Vin Nht Nguyt. Nhưng QuấTpvt T và Kha Kha lạvCi ít có tâm đaf phòng mình hơn, nhiu khi vô ý sẽ nói ra không ít thông tin ích lợi cho mình.

    - Hồn k của ngươi là gì? Nhấxt là cái khiến ánh sáng chung quanh cũng méo mó, làm ta chng thểiWG nhắhiNm chuẩafn ngươi đpiược.

    Kha Kha tò mò hỏi.

    QuấOot T nhíu mày nhắcic nhở:

    - Kha Kha. Hỏi hồn kĩjuc chính là tối kỵ!

    HoắtOgc Vũ Hạxo cũng không nghĩLi nhiu, nói:

    - Đó là hồn kĩio phụ trợ, gọi là Tinh ThầOn Kin Nhiu. Thông qua tinh thầpn lc sinh ra ảrUnh hưởng đCối với các ngươi, trong phạiom vi Tinh ThầQQn Kin Nhiu, đWFlộ chính xác của hồn sư sẽ suy giảWFlm rấCt nhiu. Tr phi tinh thầlfVn lc cao hơn ta, mới giảgpm đGRuược ảRnnh hưởng một chút

    Kha Kha tiếp tục truy vấpin:

    - Vy phạCm vi Tinh ThầtOgn Kin Nhiu là bao nhiêu?

    HoắQQc Vũ HạlfVo cườuwi mà không nói, vấvCn đuw này hắujYn đCã có thểOm không thểpi trảOo lờOi, là chân chính bí mt.

    QuấPpt T trng mắaft nhìn Kha Kha. Kha Kha thè lưỡi cũng không có truy vấTpvn tiếp, hiểjxn nhiên đpiã ý thứlDlc đgpược chính mình hỏi có hơi quá ....

    Khi phương tây chiếu ra ánh nắQQng chiu xinh đlfVẹp, bọn họ cuối cùng điã tới phụ cn mục tiêu. T xa, trên không trung nhìn xuống, Cảsijnh Dương sơn mạNRch quảNR giống như một con nhn to lớn, hay cũng có thểci nói là một con bạcich tuộc khổng lồ phủ phục trên mt đOmcit. Âm u mà hùng vĩjx, tráng l.

    Đu là đihXCa phương sinh tồn của hồn thú, nhưng nơi này tạcio cảOmm giác hoàn toàn khác Tinh ĐQQu Đxi Sâm Lâm hoàn.

    Tinh ĐlfVu ĐiWGi Sâm Lâm là thâm thúy vô nhai (DG: sâu xa vô bờDki, thăm thm như đccOpii dương), nơi này lạoi hung mãnh cuồng dã. Có lẽ bên trong khó sánh với Tinh ĐWFlu Đpi Sâm Lâm, nhưng đpiihXy đuQaủ uy hiếp.

    Quấiot T hạFrL lnh:

    - Chúng ta đOoêm nay nghỉDki ngơi ở phụ cn, ngày mai vào núi thí nghim hồn đsijafo khí, đfSồng thờafi cũng th thờTIi vn, cho ngươi tìm kiếm hồn thú thích hợp

    Ba ngườkuAi hạp cánh cách CảuQanh Dương sơn mạhiNch ngoài trăm dm, tìm một chỗ có đlfVuwa thế cao lạuQai bằNRng phng dng lu. Có hồn đccONRo khí trữGRu vt, giúp hồn sư có thểo mang theo tương đQQối đRmy đpđYOđRnvCc cầTIn dùng. Ba ngườOi, ba cái lu, đNRược Hoắuwc Vũ Hạio dng lên, nhanh chóng bố trí đRnâu ra đccOó.

    Nhìn Hoắsijc Vũ HạkuAo chịTTsu khó giúp mình buộc dây lu, Kha Kha cườii nói:

    - Hình như ta nhớ, có ai đhiNó nói đioêm nay trổ tài gì đmó thì phảlDli a! Đng làm cho ta thấpit vọng nha.

    HoắlDlc Vũ HạPpo cườRni khúc khích:

    - Vội gì, ta đccOi chuẩATpn bịjx, các ngươi cứuw chờR chút. ĐATp ta xem gầcin đPpây có gì thích hợp nấjucu ăn không đVbã. Đồ tươi nấrUu mới ngon.

    Kha Kha và Quấxt T lúc này nhìn thấOy kim quang tảQQn mát trong mắOmt hắafn, trái tim đRp nhanh. Cảp hai đQQu bịm hình ảInh kim quang lóng lánh này khắoc sâu lúc HoắOc Vũ Hạpo nổi cơn tam bành mà đmRni phát thầmn uy. truyn cp nht nhanh nhấjxt tạlfVi tung hoanh chấGRum com

    Hoắoc Vũ Hạxo dò xét xung quanh, xoay ngườii quét tới quét lui, phóng tầIm mắrUt ra nhữkuAng phạDkim vi xa hơn.

    Kha Kha thì thầfSm với QuấTpvt T:

    - Trờjxi tối mấpt rồi, không phảxi hắuQan chỉTI dùng ánh mắrUt đafi tìm thịATpt rng này kia đCó chứNR?

    Không điWGợi Quấgpt T trảiWG lờkuAi, HoắvCc Vũ HạccOo nháy mắWFlt lắujYc mình, biến mấuwt khỏi tầOmm mắCt của hai nàng.

    Quấmt T cũng thì thầATpm to nhỏ:

    - Thc lc của hắPpn tht s rấNRt mạmnh. Trước kia ta vn cho rằing, hồn sư đgpồng cấccOp căn bảQQn không thểx sánh với hồn đROmo sư chúng ta. Nhưng hin tạujYi xem ra cái ý tưởng đYOó là sai lầhiNm nghiêm trọng. Ít nhấjuct cho tới bây giờOo, chúng ta cũng chưa thấgpy hắuQan dùng qua hồn đYOujYo khí cườvCng đgpLii nào, chỉPp bằhiNng năng lc võ hồn bảccOn thân, đjucã khiến cảp bốn ngườkuAi chúng ta bó tay chịQQu chết. Ta dám nói, cho dù là ở trong cánh đrUồng bát ngát, trong tình huống có khoảlfVng cách chuẩxn bịaf, bốn ngườgpi cũng chống lạvCi hắTTsn cũng chưa chắujYc tốt đuwẹp.

    Kha Kha khẽ gt đFrLCu

    - Tinh ThầlDln Kin Nhiu của hắsijn ảpnh hưởng vin công rấIt tốt. Mong rằWFlng phạhiNm vi của nó không nên quá lớn.

    QuấXTtt T phì cườVbi:

    - HắQQn cũng không phảNRi đOmOch nhân của chúng ta, tuy rằlfVng đGRuến t Học Vin Shrek, nhưng chỉm là trao đGRuổi sinh mà thôi. Nói không chng, chúng ta còn có thểaf học cái này cái kia t hắRn. Mt khác, đOoêm nay chúng ta tht s phảGRui ăn mấTTsy món hắjxn làm sao?

    Kha Kha cườfSi khì, nói:

    - Xem cái bộ dáng xấpu xa của hắpn, buổi trưa ăn cơm ngươi làm, hn là cũng có t tin mới dám nói. Không th thì sao biết đccOược? Không biết chng, hắOn chính là đp nhấuQat đtOgYOu bếp đihXTTsi lục, là tình nhân trong mộng của ngươi đmó.

    QuấTpvt T khẽ gắjuct một tiếng, mt cườPpi ng đOmỏ:

    - Còn nói ba, tuổi hắFrLn chắkuAc không lớn hơn ta. Ngươi cứaf nhìn làn da của hắIn ấkuAy, tuy hắujYn vóc ngườafi cao lớn, nhưng da dẻ rấihXt mm mạoi non nớt, nhấmt là mấOoy cọng ria mép như lông tơ í. HắLin chỉihX khoảNRng 15-16 tuổi là cùng, nhỏ hơn chúng ta không ít đrUâu.

    Kha Kha quái dịTI nhìn nàng, nói:

    - Được a, QuấihXt T tỷ, ngươi quan sát cũng cẩsijn thn quá đOi.

    QuấhiNt T tứoc gin nói:

    - Trong cái đlDlOu của ngươi chứioa cái chi rứcia hảRn? Biết ngườihXi biết ta bách chiến bách thắjucng thôi.

    Đang lúc các nàng nói chuyn, HoắYOc Vũ HạccOo đNRã trở lạOoi. Tay phảioi dườYOng như nắCm cái gì, bởi vì sắRnc trờioi nhá nhem tối, nhìn không rõ lắpim. Sau đioó hắihXn tay chân thăn thoắWFlt bn rộn ngay gầCn đhiNó.

    QuấTIt T và Kha Kha không thấujYy rõ HoắrUc Vũ Hạcio bắjxt điược con thú hoang gì. Lúc các nàng còn đRang chú ý, nhìn qua đuQaã có một xâu thịot. Mỗi miếng thịGRut đccOược cắlfVt đRnu, dài ước chng bàn tay, rộng chng hai ngón tay, đNRộ dày va phảujYi. (DG: phảlfVi nói tg càng ngày chém càng đkuAiêu, nhìn không rõ cái con thú gì, mà thịVbt thì nhỏ thế lạoi nhìn ra cc rõ ràng.....)

    Nên nhóm la rồi! Va nghĩi đsijến la, Hoắuwc Vũ HạNRo t nhiên run rẩlfVy, đCưa mắTIt nhìn v phương đujYông xa xăm. Tỷ tỷ, ngườlDli cuối cùng là lưu lạGRuc phương nào a! Nhớ đsijến Mã TiểVbu Đào đFrLã mấuwt tích, tâm tình điang tốt đDkiẹp bỗng dưng rầATpu rĩihX.

    Thế nhưng đVbộng tác không h dng lạGRui, một đsijống la đujYược nhóm lên. Một lát sau, la trạgpi điã cháy tí tách, hắlfVn gọi hai nữaf đuwOmng xa, mỉCm cườkuAi:

    - Đến đOây đCi, hai vịm học tỷ, chuẩhiNn bịuQa ăn cơm. Thịit nướng phảIi ăn ngay khi nướng mới ngon.

    Va nói, hắLin lấuwy ra ba cái chén nhỏ, trong mỗi chén bỏ thêm gì đfSó, khuấpy đou thành một loạDkii chấgpt dịOoch sn st, chính là nước sốt màu nâu na trong na đXTtục. LạNRi lấGRuy ra đciĩRa ăn đCưa cho hai ngườGRui.

    - ThịiWGt nướng chấFrLm nước sốt là ăn đXTtược lin. Ta bắuwt đROou nướng đpây.

    Va nói, HoắXTtc Vũ HạCo va cầpm trong tay một đlfVĩDkia ăn. Ba xâu thịcit nướng hắXTtn đCã lấfSy ra một xâu, cổ tay nhẹ nhàng xoay xoay, mấPpy miếng thịATpt bên ngoài hơi cháy một chút, đuQaã nhẹ nhàng rơi vào chén QuấGRut T.

    Dưới ánh la trạii, khuôn mt Quấcit T và Kha Kha đWFlỏ lên lấiWGp lánh, tăng thêm vài phầgpn xinh đpiẹp.

    QuấNRt T cc kỳ chú ý đTpvộng tác HoắfSc Vũ HạFrLo, nhìn hắgpn thành thạWFlo như thế chắDkic chắFrLn không phảjuci lầXTtn đVbOmu nướng thịOt. Cúi đciOmu nhìn xuống, miếng thịOmt nướng còn bốc lên váng mỡ, hình như còn hơi hồng hồng, không hoàn toàn chín.

    - Ăn khi còn nóng là thơm nhấjxt.

    HoắATpc Vũ Hạjuco dn dò, xâu thịmt thứjuc hai cũng đNRã vào chén Kha Kha.

    Quấot T vốn thích ăn, nghe vy cầujYm lòng không đihXược, bỏ miếng thịATpt vào dĩkuAa, phết một chút nước sốt đpc quánh sn st, rồi cho miếng thịiWGt nướng thơm phứNRc vào ming.

    Mùi vịI nước sốt cũng không mấlfVy đom đafà, nhưng rấihXt thơm. Miếng thịNRt nướng rấuQat mm và ngon, vào ming chỉp nhấfSm nháp hai ba cái, đgpã hóa thành chấjuct lỏng thơm lng chảrUy vào cuống họng. Mùi vịNR tuyt hảYOo, cảYOm giác mm mạTpvi mịCn màng của thớ thịrUt khiến QuấCt T suýt nữOoa cắhiNn phảTpvi lưỡi.

  • Gửi lúc 1:03 Ngày 11/01/2015

    kool996

    Truyện này không ai dịch nữa à :((

  • Gửi lúc 0:25 Ngày 30/11/2014

    lehoangviet

    bảo Admin bỏ cái note ở phần đầu chương 322 là a e lại có truyện đọc ngay :v

  • Gửi lúc 9:14 Ngày 19/11/2014

    stomwan

    AD ra đều tay nha, thanks

  • Gửi lúc 17:48 Ngày 18/11/2014

    tanphu89

    Nội dung thì hay khỏi bàn , có điều nhiều lúc tg miêu tả ảo wa xá @@ .

  • Gửi lúc 13:40 Ngày 07/11/2014

    please

    ad ơi, dịch tiếp đi ad, mọi người vẫn đang hóng-ing từng ngày nè :(