Trang chủ / Kiếm Hiệp / Tuyệt Thế Đường Môn / Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn

Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn




 Chương 161: Đến nơi, nướng thịYNt - Tuyt Thế Đườsng Môn

Sưu tầMm: tunghoanh.com


    Gà nướng, bánh nướng, rau xanh vo viên tẩKIPm gia vịbF tiêu, ớt, tắKIPc chua, canh thịuDbt bò luộc là thc đKKfơn phong phú trong bữLYVa trưa của ba ngườYEi.

    Học ẩYNm thc ở Học Vin Shrek giúp HoắPZNc Vũ Hạso có khẩsu vịeCU rấRt tốt với tng món ăn. Tuy hắMn không đSfqánh giá nhn xét, nhưng cũng không thểqvR không tha nhn, QuấqOft T có trù ngh cũng không tồi. Sau một lát ăn trưa, quan h cảSO ba ngườVti cũng thay đUNổi khá nhiu, s đVtối đrtu lúc mới rờfeqi khỏi học vin cũng lng yên tan biến.

    - Sao? Ta không khoác lác phảXi không. QuấZHt T tỷ nấQsu ăn rấALht ngon. Đqw xem sau này còn dám đqOfUNc tội chúng ta nữVta hay không. Nếu không phảfVi QuấKIPt T tỷ tâm tính tốt, bữYNa cơm này cũng không cho ngươi ăn.

    Kha Kha rấRt đssc ý khoe khoang trước mt HoắZHc Vũ HạeCUo.

    HoắYNc Vũ HạuDbo cườNVi h h:

    - Kha Kha tỷ, chuyn trẻ con hôm qua không nên canh cánh trong lòng. Không bằOrng thế này, cơm chiu ta làm, coi như giảYEi thích với ngươi và QuấNVt T tỷ, đSfqược không?

    - Ngươi cũng biết nấMu ăn?

    QuấqvRt T và Kha Kha đQsồng thanh hỏi, chỉM khác nhau QuấYNt T vẻ mt tò mò, Kha Kha lạeCUi là đRDuSfqy mt nghi ngờvXQ.

    HoắeCUc Vũ HạXo mỉbFm cườQMi nói:

    - Đến lúc đXXó nếm th sẽ biết. Lúc ta vào học ở Học Vin Shrek, là da vào bán cá nướng mà sống. BằfMng không, ta một thân cô nhi, kiếm đCtâu ra học phí mà đMóng.

    Nghe đeCUược hai chữhYP cô nhi, ánh mắst hai nữLYV đqwu trở nên mm mạQsi. QuấfMt T biểGsu hin t nhiên, Kha Kha tuy che giấmfqu khá tốt, nhưng biến hóa trong đSfqáy mắZHt vn không trốn đfVược s chú ý của HoắMc Vũ HạQso.

    Tht s là hai vịqvR học tỷ thin lương a!

    - Được, vy cơm chiu giao cho ngươi. BấRt quá vì đNhYP tươi ngon, ta đNem cũng không nhiu nguyên liu, đqwợi khi đRến CảRDunh Dương sơn mạYEch thì tùy cơ ứNVng biến.

    Ba ngườySyi lạKIPi bay đFi, QuấNt T và Kha Kha hiểALhn nhiên không phảfMi lầMn đSfqfMu tiên đtến Cảsnh Dương sơn mạmfqch. Phi hành bên cạRnh, QuấUNt T bắXt đALhfVu nói một vài vic cầYEn chú ý cho HoắMc Vũ HạUNo.

    - CảSOnh Dương sơn mạqOfch có đSODRa hình giống một con nhn khổng lồ, trung tâm sơn mạSOch có din tích rộng lớn, tám nhánh núi giống tám cái chân nhn chạZHy dài nhữhYPng hướng khác nhau t khu trung tâm. Ở nhữtng nhánh núi số lượng hồn thú tương đhYPối ít, khoáng sảZHn thì phong phú. Trung tâm sơn mạfeqch thì hồn thú rấtt nhiu. Trong đPZNó đNVủ loạpji cườMng giảPh sinh sống, hơn nữmfqa ngọn núi cao nhấYEt CảGsnh Dương Phong là cấhYPm đXfSpa.

    HoắImfc Vũ HạFo tò mò hỏi:

    - Đế quốc Nht Nguyt thc lc hùng hu, hồn đNVqwo khí phát triểRDun, muốn khai thác khoáng sảNn ở CảFnh Dương Phong có lẽ không mấvXQy khó khăn.

    QuấSOt T lắQsc đALhVtu:

    - Ngươi không nên xem thườbFng CảeCUnh Dương Phong. Trên đDRUNi lục, Tinh ĐNu ĐvXQi Sâm Lâm bên cạfKAnh Học Vin Shrek các ngươi không nghi ngờLYV gì là khu đsSOnh cư tốt nhấFt cho hồn thú. Nhưng CảYNnh Dương sơn mạXXch cũng có thểqvR đtpjng vào năm hạQMng đfMsu, muốn khai phá toàn din khu vc này, cho dù dùng hồn đuDbZHo khí vin trình cườfVng đfKAfVi đRDuủ bao trùm hết cảVt CảfVnh Dương sơn mạfVch rồi bắsn nổ một lầNVn, thì sau đqOfó bịR hồn thú sinh sống bên trong đOriên cuồng lao ra tấOrn công, sẽ chịeCUu tổn thấPht như thế nào thì không ai trong chúng ta d đSfqoán nổi

    - Tuy CảSfqnh Dương sơn mạXch nhấDRt đVtFnh có rấhYPt nhiu tài nguyên khoáng sảmfqn trân quý, nhưng hồn thú nơi này đDsQối với đvXQế quốc Nht Nguyt chúng ta cũng là một tài nguyên cc kỳ quan trọng. DĩQs nhiên không ai tát ao bắqOft cá. Vốn ở phương din tài nguyên hồn thú, đtế quốc Nht Nguyt chúng ta xa xa không bằfSpng ba đLYVUNi quốc gia Đsu La đqwALhi lục. CảMnh Dương sơn mạsch là khu bảPho tồn hồn thú lớn nhấXXt của chúng ta, bảRo v còn không kịQsp nữImfa là. Cho nên, cho dù biết rõ có tài nguyên khoáng sảtn trân quý, nhiu nhấXXt cũng chỉKIP khai phá các nhánh núi bên cạSOnh mà thôi, tuyt đZHối không hướng vào phía trong phá hoạRi. BấRt quá, ở vùng phụ cn CảKIPnh Dương sơn mạRDuch, chúng ta cũng đOrySyi quân đVtồn trú....

    Nói tới đtây, QuấfVt T đKIPột nhiên ngng lạDsQi, nhìn HoắNc Vũ HạfVo liếc mắRDut một cái, mỉMm cườfSpi nói:

    - Có nhiu thứKIP không thểALh nói cho ngươi, đQMây là cơ mt quân s.

    HoắfKAc Vũ HạXXo mỉNVm cườQsi:

    - Quân sđYEó ta cũng không muốn biết, chng quan h gì tới ta.

    Kha Kha nói:

    - Chúng ta đRDuu nói cho ngươi biết nhiu thứYE như vy. Ngươi không nói gì v mình là không phảqOfi a! Ngươi bấfeqt quá mới ba hồn hoàn mà thôi, sao năng lc cn chiến lạMi mạqvRnh như vy? Hôm qua ngươi thi triểSfqn năng lc gì?

    Nhìn thấCty hai nữmfq vẻ mt tò mò, HoắRc Vũ HạALho mỉpjm cườDsQi giảDsQi thích:

    - Ta là hồn sư võ hồn song sinh.

    Nghe đKIPược bốn chữfM võ hồn song sinh, QuấuDbt T và Kha Kha tròn mắpjt nhìn trân trân Vũ HạfSpo. Đôi mắqvRt Kha Kha thì tràn đXMy ánh sao lung linh:

    - Oa, thì ra trên đDsQqvRi tht s có võ hồn song sinh a! Khó trách ngươi lợi hạQsi như vy.

    PhảXn ứYNng của hai nữfSp mãnh lit hơn hắpjn nghĩNV, khiến hắsn không khỏi cảYEm thấsy kỳ quái

    - Chng lẽ ở đySyế quốc Nht Nguyt chưa tng tồn tạSfqi hồn sư có võ hồn song sinh sao?

    Quấtt T khng đMQsnh lắCtc đRhYPu:

    - Không có, ta có thểbF khng đNVMnh chắImfc chắfKAn. LịfKAch s đfMế quốc Nht Nguyt chưa tng xuấqwt hin hồn sư võ hồn song sinh. Mà ta biết ở ĐqOfu La đeCUuDbi lục các ngươi, cũng rấYEt hiếm gp cơ mà.

    Kha Kha thì hưng phấQsn ra mt:

    - Nói nhanh lên, võ hồn song sinh có cái gì khác, hai cái võ hồn của ngươi là cái gì? xem tạQsi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

    HoắfMc Vũ HạXo trong lòng im lng không nói gì. Có lẽ là bởi vì hắfMn, Vương Đông và Tiêu Tiêu cùng thờfVi gian xuấuDbt hin, nên cảLYVm giác của hắsn đqwối với võ hồn song sinh không có gì đtc bit. Hơn nữMa võ hồn thứSO hai không phảZHi trờMi sinh, mà do Thiên Mộng kiếm cho. Vài năm nay, cảqvR Thiên Mộng, Băng Đế hay Y Lai KhắbFc Tư, đfKAu hoàn toàn im lng. NgoạMi tr nhữLYVng lúc hắZHn đDsQQMt đqwến một tu vi nhấPZNt đVtDsQnh, thì phong ấfVn năng lượng đeCUược t đqOfộng mở ra dung hợp vào sứUNc mạMnh của hắKKfn, thì cũng không tạXXo một ảsnh hưởng nào với hắRn nữKKfa. DườLYVng như đKIPqw hắRDun t mình phát triểvXQn. Nhưng HoắCtc Vũ HạALho biết rõ Thiên Mộng, Băng Đế và Y Lai KhắeCUc Tư chính là chỗ da lớn nhấfMt, cũng là hu thun lớn nhấst. Bọn họ chỉSfq là sợ mình quá mứSOc ỷ lạXXi mới ít khi xuấALht hin. Tiến bộ hai năm nay chắImfc họ rấRt hài lòng.

    - Võ hồn chính của ta là h tinh thầmfqn, võ hồn phụ có thuộc tính băng. Hồn lc cấCtp 40, vn chưa tìm đRược hồn thú tinh thầuDbn thích hợp, nên chưa phụ gia thêm hồn hoàn.

    QuấVtt T git mình:

    - Khó trách ngươi tam hoàn đCtã mạmfqnh thế, thì chng nhữXXng võ hồn song sinh, mà còn cấhYPp 40. Võ hồn h tinh thầqOfn, tht s là hiếm thấhYPy a! Mà, học vin chúng ta hình như đhYPang tìm kiếm h hồn sư tinh thầuDbn, không biết đMCt làm gì.

    HoắXc Vũ HạKKfo trong lòng va đySyộng. HắKIPn phát hin, lầpjn này đFi theo hai nữuDb ra ngoài tht là quyết đrQMnh đQMúng đsvXQn. Hiên lão sư còn có thểySy chú ý một chút, không cho trao đsổi sinh như mình biết nhiu chuyn có quan h đvXQến Học Vin Nht Nguyt. Nhưng Quấrt T và Kha Kha lạImfi ít có tâm đImf phòng mình hơn, nhiu khi vô ý sẽ nói ra không ít thông tin ích lợi cho mình.

    - Hồn k của ngươi là gì? NhấXXt là cái khiến ánh sáng chung quanh cũng méo mó, làm ta chng thểQs nhắKIPm chuẩfeqn ngươi đNược.

    Kha Kha tò mò hỏi.

    QuấOrt T nhíu mày nhắeCUc nhở:

    - Kha Kha. Hỏi hồn kĩuDb chính là tối kỵ!

    Hoắsc Vũ HạNo cũng không nghĩN nhiu, nói:

    - Đó là hồn kĩSO phụ trợ, gọi là Tinh ThầbFn Kin Nhiu. Thông qua tinh thầCtn lc sinh ra ảMnh hưởng đfKAối với các ngươi, trong phạRDum vi Tinh ThầPZNn Kin Nhiu, đFộ chính xác của hồn sư sẽ suy giảeCUm rấvXQt nhiu. Tr phi tinh thầImfn lc cao hơn ta, mới giảRDum đMược ảSfqnh hưởng một chút

    Kha Kha tiếp tục truy vấCtn:

    - Vy phạCtm vi Tinh Thầfeqn Kin Nhiu là bao nhiêu?

    HoắuDbc Vũ HạZHo cườmfqi mà không nói, vấSOn đGs này hắfSpn đYEã có thểKKf không thểYE trảSO lờFi, là chân chính bí mt.

    QuấALht T trng mắDRt nhìn Kha Kha. Kha Kha thè lưỡi cũng không có truy vấDRn tiếp, hiểDsQn nhiên đCtã ý thứLYVc đuDbược chính mình hỏi có hơi quá ....

    Khi phương tây chiếu ra ánh nắZHng chiu xinh đQsẹp, bọn họ cuối cùng đrã tới phụ cn mục tiêu. T xa, trên không trung nhìn xuống, CảPhnh Dương sơn mạYNch quảM giống như một con nhn to lớn, hay cũng có thểImf nói là một con bạuDbch tuộc khổng lồ phủ phục trên mt đDRqvRt. Âm u mà hùng vĩfM, tráng l.

    Đu là đLYVqvRa phương sinh tồn của hồn thú, nhưng nơi này tạfVo cảMm giác hoàn toàn khác Tinh ĐRu Đmfqi Sâm Lâm hoàn.

    Tinh ĐImfu ĐGsi Sâm Lâm là thâm thúy vô nhai (DG: sâu xa vô bờOr, thăm thm như đMXi dương), nơi này lạSOi hung mãnh cuồng dã. Có lẽ bên trong khó sánh với Tinh Đfequ ĐqvRi Sâm Lâm, nhưng đsRDuy đZHủ uy hiếp.

    QuấMt T hạs lnh:

    - Chúng ta đrêm nay nghỉUN ngơi ở phụ cn, ngày mai vào núi thí nghim hồn đsXXo khí, đQsồng thờsi cũng th thờZHi vn, cho ngươi tìm kiếm hồn thú thích hợp

    Ba ngườSOi hạN cánh cách CảYNnh Dương sơn mạUNch ngoài trăm dm, tìm một chỗ có đCtPha thế cao lạPhi bằeCUng phng dng lu. Có hồn đXXPho khí trữmfq vt, giúp hồn sư có thểYN mang theo tương đpjối đKIPmfqy đPZNđCtđDsQPhc cầSfqn dùng. Ba ngườmfqi, ba cái lu, đpjược HoắSOc Vũ HạImfo dng lên, nhanh chóng bố trí đvXQâu ra đNVó.

    Nhìn Hoắtc Vũ Hạso chịySyu khó giúp mình buộc dây lu, Kha Kha cườCti nói:

    - Hình như ta nhớ, có ai đFó nói đMêm nay trổ tài gì đNó thì phảqOfi a! Đng làm cho ta thấUNt vọng nha.

    HoắYNc Vũ Hạmfqo cườQMi khúc khích:

    - Vội gì, ta đXi chuẩRDun bịX, các ngươi cứDsQ chờN chút. ĐLYV ta xem gầFn đMây có gì thích hợp nấpju ăn không đFã. Đồ tươi nấsu mới ngon.

    Kha Kha và QuấbFt T lúc này nhìn thấqOfy kim quang tảQsn mát trong mắDRt hắPhn, trái tim đfMp nhanh. CảALh hai đmfqu bịfeq hình ảrnh kim quang lóng lánh này khắYEc sâu lúc Hoắqwc Vũ HạYNo nổi cơn tam bành mà đPZNmfqi phát thầhYPn uy.

    HoắVtc Vũ HạYNo dò xét xung quanh, xoay ngườOri quét tới quét lui, phóng tầDRm mắNt ra nhữSfqng phạPZNm vi xa hơn. truyn cp nht nhanh nhấYEt tạZHi tung hoanh chấDsQm com

    Kha Kha thì thầSOm với Quấfeqt T:

    - Trờpji tối mấmfqt rồi, không phảDsQi hắPZNn chỉfM dùng ánh mắFt đfKAi tìm thịpjt rng này kia đró chứX?

    Không đFợi QuấeCUt T trảbF lờvXQi, Hoắsc Vũ HạSfqo nháy mắOrt lắKKfc mình, biến mấImft khỏi tầALhm mắNt của hai nàng.

    QuấDRt T cũng thì thầfKAm to nhỏ:

    - Thc lc của hắhYPn tht s rấfVt mạpjnh. Trước kia ta vn cho rằYNng, hồn sư đRDuồng cấMp căn bảXn không thểLYV sánh với hồn đROro sư chúng ta. Nhưng hin tạPhi xem ra cái ý tưởng đLYVó là sai lầVtm nghiêm trọng. Ít nhấqOft cho tới bây giờNV, chúng ta cũng chưa thấLYVy hắuDbn dùng qua hồn đNVYEo khí cườUNng đKIPri nào, chỉqvR bằeCUng năng lc võ hồn bảDsQn thân, đsã khiến cảImf bốn ngườsi chúng ta bó tay chịRu chết. Ta dám nói, cho dù là ở trong cánh đfKAồng bát ngát, trong tình huống có khoảALhng cách chuẩuDbn bịs, bốn ngườeCUi cũng chống lạZHi hắALhn cũng chưa chắPhc tốt đuDbẹp.

    Kha Kha khẽ gt đOrDRu

    - Tinh ThầDRn Kin Nhiu của hắvXQn ảVtnh hưởng vin công rấCtt tốt. Mong rằSOng phạImfm vi của nó không nên quá lớn.

    QuấQst T phì cườZHi:

    - Hắfeqn cũng không phảySyi đLYVSfqch nhân của chúng ta, tuy rằsng đNến t Học Vin Shrek, nhưng chỉYE là trao đOrổi sinh mà thôi. Nói không chng, chúng ta còn có thểM học cái này cái kia t hắbFn. Mt khác, đDsQêm nay chúng ta tht s phảPhi ăn mấpjy món hắDRn làm sao?

    Kha Kha cườfMi khì, nói:

    - Xem cái bộ dáng xấfequ xa của hắNVn, buổi trưa ăn cơm ngươi làm, hn là cũng có t tin mới dám nói. Không th thì sao biết đXXược? Không biết chng, hắLYVn chính là đX nhấst đYEsu bếp đSfqVti lục, là tình nhân trong mộng của ngươi đXXó.

    QuấZHt T khẽ gắPZNt một tiếng, mt cườCti ng đVtỏ:

    - Còn nói ba, tuổi hắtn chắMc không lớn hơn ta. Ngươi cứfSp nhìn làn da của hắRn ấpjy, tuy hắfSpn vóc ngườALhi cao lớn, nhưng da dẻ rấfKAt mm mạRDui non nớt, nhấZHt là mấRDuy cọng ria mép như lông tơ í. HắUNn chỉmfq khoảALhng 15-16 tuổi là cùng, nhỏ hơn chúng ta không ít đSOâu.

    Kha Kha quái dịQM nhìn nàng, nói:

    - Được a, QuấFt T tỷ, ngươi quan sát cũng cẩqOfn thn quá đySyi.

    QuấDRt T tứRc gin nói:

    - Trong cái đOrQsu của ngươi chứsa cái chi rứCta hảfeq? Biết ngườfeqi biết ta bách chiến bách thắDRng thôi.

    Đang lúc các nàng nói chuyn, Hoắrc Vũ HạFo đPhã trở lạKIPi. Tay phảri dườMng như nắNm cái gì, bởi vì sắySyc trờmfqi nhá nhem tối, nhìn không rõ lắXXm. Sau đQMó hắGsn tay chân thăn thoắvXQt bn rộn ngay gầVtn đqvRó.

    Quấst T và Kha Kha không thấfMy rõ HoắFc Vũ HạDsQo bắDsQt đRược con thú hoang gì. Lúc các nàng còn đKIPang chú ý, nhìn qua đMã có một xâu thịRt. Mỗi miếng thịuDbt đQMược cắDsQt đfMu, dài ước chng bàn tay, rộng chng hai ngón tay, đeCUộ dày va phảXi. (DG: phảFi nói tg càng ngày chém càng đCtiêu, nhìn không rõ cái con thú gì, mà thịfeqt thì nhỏ thế lạfeqi nhìn ra cc rõ ràng.....)

    Nên nhóm la rồi! Va nghĩeCU đDRến la, Hoắqwc Vũ HạySyo t nhiên run rẩsy, đSOưa mắMt nhìn v phương đRông xa xăm. Tỷ tỷ, ngườGsi cuối cùng là lưu lạQsc phương nào a! Nhớ đXXến Mã TiểYEu Đào đSOã mấDsQt tích, tâm tình đNVang tốt đOrẹp bỗng dưng rầKIPu rĩvXQ.

    Thế nhưng đXXộng tác không h dng lạfKAi, một đNống la đLYVược nhóm lên. Một lát sau, la trạySyi đqvRã cháy tí tách, hắQsn gọi hai nữfeq đYEDRng xa, mỉfSpm cườZHi:

    - Đến đySyây đZHi, hai vịmfq học tỷ, chuẩImfn bịhYP ăn cơm. ThịKIPt nướng phảNi ăn ngay khi nướng mới ngon.

    Va nói, hắeCUn lấOry ra ba cái chén nhỏ, trong mỗi chén bỏ thêm gì đqOfó, khuấGsy đUNu thành một loạNVi chấeCUt dịRDuch sn st, chính là nước sốt màu nâu na trong na đQsục. LạuDbi lấCty ra đtĩPha ăn đfKAưa cho hai ngườNVi.

    - Thịst nướng chấVtm nước sốt là ăn đsược lin. Ta bắZHt đALhfMu nướng đFây.

    Va nói, HoắMc Vũ HạySyo va cầqwm trong tay một đqOfĩImfa ăn. Ba xâu thịALht nướng hắQsn đySyã lấty ra một xâu, cổ tay nhẹ nhàng xoay xoay, mấsy miếng thịpjt bên ngoài hơi cháy một chút, đXã nhẹ nhàng rơi vào chén QuấVtt T.

    Dưới ánh la trạXXi, khuôn mt QuấfMt T và Kha Kha đrỏ lên lấKIPp lánh, tăng thêm vài phầbFn xinh đsẹp.

    QuấLYVt T cc kỳ chú ý đMộng tác HoắeCUc Vũ HạSfqo, nhìn hắZHn thành thạqwo như thế chắALhc chắuDbn không phảYNi lầsn đCtNu nướng thịPht. Cúi đALhuDbu nhìn xuống, miếng thịUNt nướng còn bốc lên váng mỡ, hình như còn hơi hồng hồng, không hoàn toàn chín.

    - Ăn khi còn nóng là thơm nhấeCUt.

    HoắZHc Vũ Hạso dn dò, xâu thịALht thứbF hai cũng đDRã vào chén Kha Kha.

    QuấNVt T vốn thích ăn, nghe vy cầDsQm lòng không đsược, bỏ miếng thịfKAt vào dĩCta, phết một chút nước sốt đFc quánh sn st, rồi cho miếng thịuDbt nướng thơm phứMc vào ming.

    Mùi vịbF nước sốt cũng không mấfSpy đLYVm đYEà, nhưng rấQst thơm. Miếng thịfMt nướng rấYEt mm và ngon, vào ming chỉQM nhấqOfm nháp hai ba cái, đKKfã hóa thành chấPht lỏng thơm lng chảMy vào cuống họng. Mùi vịfSp tuyt hảYEo, cảSfqm giác mm mạPhi mịRn màng của thớ thịYNt khiến QuấFt T suýt nữPha cắuDbn phảQMi lưỡi.

  • Gửi lúc 1:03 Ngày 11/01/2015

    kool996

    Truyện này không ai dịch nữa à :((

  • Gửi lúc 0:25 Ngày 30/11/2014

    lehoangviet

    bảo Admin bỏ cái note ở phần đầu chương 322 là a e lại có truyện đọc ngay :v

  • Gửi lúc 9:14 Ngày 19/11/2014

    stomwan

    AD ra đều tay nha, thanks

  • Gửi lúc 17:48 Ngày 18/11/2014

    tanphu89

    Nội dung thì hay khỏi bàn , có điều nhiều lúc tg miêu tả ảo wa xá @@ .

  • Gửi lúc 13:40 Ngày 07/11/2014

    please

    ad ơi, dịch tiếp đi ad, mọi người vẫn đang hóng-ing từng ngày nè :(