Trang chủ / Kiếm Hiệp / Tuyệt Thế Đường Môn / Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn

Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn




 Chương 161: Đến nơi, nướng thịMJt - Tuyt Thế Đườvng Môn

Sưu tầWm: tunghoanh.com


    Gà nướng, bánh nướng, rau xanh vo viên tẩvgm gia vịW tiêu, ớt, tắRc chua, canh thịpWt bò luộc là thc đNMXơn phong phú trong bữaDa trưa của ba ngườdYi.

    Học ẩZGm thc ở Học Vin Shrek giúp HoắkRc Vũ HạSo có khẩSu vịnv rấaDt tốt với tng món ăn. Tuy hắMyn không đPawánh giá nhn xét, nhưng cũng không thểItS không tha nhn, QuấEit T có trù ngh cũng không tồi. Sau một lát ăn trưa, quan h cảMy ba ngườSi cũng thay đvổi khá nhiu, s điối đwNPawu lúc mới rờbii khỏi học vin cũng lng yên tan biến.

    - Sao? Ta không khoác lác phảEi không. Quấyqt T tỷ nấyqu ăn rấIEMt ngon. ĐbbI xem sau này còn dám đJEnUpc tội chúng ta nữSXba hay không. Nếu không phảMyi QuấWt T tỷ tâm tính tốt, bữdYa cơm này cũng không cho ngươi ăn.

    Kha Kha rấbyvt đhdjnvc ý khoe khoang trước mt Hoắic Vũ HạNMXo.

    HoắRc Vũ HạMyo cườMJi h h:

    - Kha Kha tỷ, chuyn trẻ con hôm qua không nên canh cánh trong lòng. Không bằkRng thế này, cơm chiu ta làm, coi như giảaDi thích với ngươi và QuấXxt T tỷ, đrIwược không?

    - Ngươi cũng biết nấNMXu ăn?

    QuấSWXt T và Kha Kha đWồng thanh hỏi, chỉXx khác nhau QuấWbPt T vẻ mt tò mò, Kha Kha lạhdji là đvrIwy mt nghi ngờPaw.

    HoắdYc Vũ HạCSo mỉMJm cườjNi nói:

    - Đến lúc đEió nếm th sẽ biết. Lúc ta vào học ở Học Vin Shrek, là da vào bán cá nướng mà sống. BằJEng không, ta một thân cô nhi, kiếm đhdjâu ra học phí mà đióng.

    Nghe đcrcược hai chữItS cô nhi, ánh mắdYt hai nữMy đRu trở nên mm mạwNi. Quấvt T biểwNu hin t nhiên, Kha Kha tuy che giấiu khá tốt, nhưng biến hóa trong đZGáy mắSt vn không trốn đRược s chú ý của HoắpWc Vũ HạSWXo.

    Tht s là hai vịS học tỷ thin lương a!

    - Được, vy cơm chiu giao cho ngươi. BấItSt quá vì đXxWi tươi ngon, ta đCCSem cũng không nhiu nguyên liu, đXWợi khi đItSến CảMJnh Dương sơn mạRch thì tùy cơ ứing biến.

    Ba ngườWi lạXWi bay đdYi, QuấrCWt T và Kha Kha hiểbyvn nhiên không phảMyi lầnvn đbbIWu tiên đdYến CảwNnh Dương sơn mạWbPch. Phi hành bên cạItSnh, QuấwNt T bắItSt đwNpWu nói một vài vic cầWbPn chú ý cho Hoắhdjc Vũ HạWo.

    - Cảcrcnh Dương sơn mạbich có đwrnWa hình giống một con nhn khổng lồ, trung tâm sơn mạSch có din tích rộng lớn, tám nhánh núi giống tám cái chân nhn chạrCWy dài nhữdYng hướng khác nhau t khu trung tâm. Ở nhữpWng nhánh núi số lượng hồn thú tương điối ít, khoáng sảPawn thì phong phú. Trung tâm sơn mạyqch thì hồn thú rấit nhiu. Trong đJEó đXWủ loạSXbi cườSXbng giảIEM sinh sống, hơn nữpWa ngọn núi cao nhấvgt CảtnJnh Dương Phong là cấItSm điyqa.

    HoắbbIc Vũ HạkRo tò mò hỏi:

    - Đế quốc Nht Nguyt thc lc hùng hu, hồn đhdjEo khí phát triểIEMn, muốn khai thác khoáng sảCSn ở CảWbPnh Dương Phong có lẽ không mấItSy khó khăn.

    QuấSXbt T lắpipc đpWItSu:

    - Ngươi không nên xem thườiWng CảMJnh Dương Phong. Trên đMyIEMi lục, Tinh Đpipu ĐGi Sâm Lâm bên cạbbInh Học Vin Shrek các ngươi không nghi ngờwN gì là khu đSXbbinh cư tốt nhấWt cho hồn thú. Nhưng CảWbPnh Dương sơn mạSch cũng có thểXx đnvvgng vào năm hạSXbng đMyvgu, muốn khai phá toàn din khu vc này, cho dù dùng hồn đcrcIEMo khí vin trình cườnvng điWIEMi đSủ bao trùm hết cảXNh CảItSnh Dương sơn mạcrcch rồi bắWn nổ một lầrIwn, thì sau đXWó bịrCW hồn thú sinh sống bên trong đaDiên cuồng lao ra tấvn công, sẽ chịbyvu tổn thấit như thế nào thì không ai trong chúng ta d đMJoán nổi

    - Tuy CảURZnh Dương sơn mạItSch nhấNMXt đpipnvnh có rấMyt nhiu tài nguyên khoáng sảMyn trân quý, nhưng hồn thú nơi này đjNối với đyqế quốc Nht Nguyt chúng ta cũng là một tài nguyên cc kỳ quan trọng. DĩCS nhiên không ai tát ao bắSWXt cá. Vốn ở phương din tài nguyên hồn thú, đXxế quốc Nht Nguyt chúng ta xa xa không bằwrnng ba đMJpWi quốc gia ĐMJu La đcrcWii lục. CảWnh Dương sơn mạtnJch là khu bảrIwo tồn hồn thú lớn nhấvt của chúng ta, bảbyvo v còn không kịXWp nữGa là. Cho nên, cho dù biết rõ có tài nguyên khoáng sảGn trân quý, nhiu nhấPawt cũng chỉItS khai phá các nhánh núi bên cạCSnh mà thôi, tuyt đRối không hướng vào phía trong phá hoạnUpi. BấiWt quá, ở vùng phụ cn CảWinh Dương sơn mạPawch, chúng ta cũng đXxii quân đJEồn trú....

    Nói tới đyqây, QuấXxt T đjNột nhiên ngng lạMyi, nhìn HoắSWXc Vũ Hạhdjo liếc mắyqt một cái, mỉiWm cườtnJi nói:

    - Có nhiu thứhdj không thểXx nói cho ngươi, đEiây là cơ mt quân s.

    Hoắbic Vũ Hạcrco mỉpWm cườNMXi:

    - Quân sđZGó ta cũng không muốn biết, chng quan h gì tới ta.

    Kha Kha nói:

    - Chúng ta đRu nói cho ngươi biết nhiu thứIEM như vy. Ngươi không nói gì v mình là không phảbyvi a! Ngươi bấCCSt quá mới ba hồn hoàn mà thôi, sao năng lc cn chiến lạii mạMynh như vy? Hôm qua ngươi thi triểiWn năng lc gì?

    Nhìn thấnvy hai nữiW vẻ mt tò mò, HoắXNhc Vũ HạCCSo mỉim cườdYi giảpWi thích:

    - Ta là hồn sư võ hồn song sinh.

    Nghe đSWXược bốn chữhdj võ hồn song sinh, QuấiWt T và Kha Kha tròn mắnUpt nhìn trân trân Vũ HạZGo. Đôi mắEit Kha Kha thì tràn đcrcSy ánh sao lung linh:

    - Oa, thì ra trên đrCWZGi tht s có võ hồn song sinh a! Khó trách ngươi lợi hạjNi như vy.

    Phảwrnn ứaDng của hai nữSXb mãnh lit hơn hắXWn nghĩJE, khiến hắMyn không khỏi cảURZm thấNMXy kỳ quái

    - Chng lẽ ở đXWế quốc Nht Nguyt chưa tng tồn tạMyi hồn sư có võ hồn song sinh sao?

    QuấWit T khng đvWbPnh lắtnJc đItSMJu:

    - Không có, ta có thểnv khng đCCSMynh chắvgc chắMyn. LịnUpch s đWiế quốc Nht Nguyt chưa tng xuấPawt hin hồn sư võ hồn song sinh. Mà ta biết ở Đhdju La đGcrci lục các ngươi, cũng rấaDt hiếm gp cơ mà.

    Kha Kha thì hưng phấURZn ra mt:

    - Nói nhanh lên, võ hồn song sinh có cái gì khác, hai cái võ hồn của ngươi là cái gì?

    Hoắcrcc Vũ HạJEo trong lòng im lng không nói gì. Có lẽ là bởi vì hắGn, Vương Đông và Tiêu Tiêu cùng thờii gian xuấit hin, nên cảdYm giác của hắZGn đdYối với võ hồn song sinh không có gì đaDc bit. Hơn nữpipa võ hồn thứE hai không phảSXbi trờii sinh, mà do Thiên Mộng kiếm cho. Vài năm nay, cảyq Thiên Mộng, Băng Đế hay Y Lai Khắbyvc Tư, đWiu hoàn toàn im lng. NgoạnUpi tr nhữIEMng lúc hắpWn đIEMWbPt đEiến một tu vi nhấhdjt đnUpEnh, thì phong ấCCSn năng lượng đIEMược t điWộng mở ra dung hợp vào sứvgc mạrIwnh của hắXNhn, thì cũng không tạJEo một ảnvnh hưởng nào với hắcrcn nữva. DườXxng như đGvg hắwNn t mình phát triểkRn. Nhưng Hoắwrnc Vũ HạbbIo biết rõ Thiên Mộng, Băng Đế và Y Lai KhắWc Tư chính là chỗ da lớn nhấSt, cũng là hu thun lớn nhấItSt. Bọn họ chỉtnJ là sợ mình quá mứdYc ỷ lạwNi mới ít khi xuấSWXt hin. Tiến bộ hai năm nay chắvgc họ rấbyvt hài lòng.

    - Võ hồn chính của ta là h tinh thầwrnn, võ hồn phụ có thuộc tính băng. Hồn lc cấnvp 40, vn chưa tìm đWbPược hồn thú tinh thầJEn thích hợp, nên chưa phụ gia thêm hồn hoàn.

    QuấjNt T git mình:

    - Khó trách ngươi tam hoàn đcrcã mạJEnh thế, thì chng nhữing võ hồn song sinh, mà còn cấMJp 40. Võ hồn h tinh thầJEn, tht s là hiếm thấURZy a! Mà, học vin chúng ta hình như đdYang tìm kiếm h hồn sư tinh thầMyn, không biết đWbPG làm gì.

    HoắXNhc Vũ HạEio trong lòng va đpWộng. HắWn phát hin, lầMyn này đPawi theo hai nữrIw ra ngoài tht là quyết đSEnh đWúng đXWIEMn. Hiên lão sư còn có thểWbP chú ý một chút, không cho trao đtnJổi sinh như mình biết nhiu chuyn có quan h đGến Học Vin Nht Nguyt. Nhưng QuấSt T và Kha Kha lạJEi ít có tâm đpW phòng mình hơn, nhiu khi vô ý sẽ nói ra không ít thông tin ích lợi cho mình.

    - Hồn k của ngươi là gì? NhấCSt là cái khiến ánh sáng chung quanh cũng méo mó, làm ta chng thểv nhắbbIm chuẩin ngươi đSược.

    Kha Kha tò mò hỏi.

    QuấaDt T nhíu mày nhắyqc nhở:

    - Kha Kha. Hỏi hồn kĩNMX chính là tối kỵ!

    HoắdYc Vũ HạCCSo cũng không nghĩSWX nhiu, nói:

    - Đó là hồn kĩIEM phụ trợ, gọi là Tinh Thầpipn Kin Nhiu. Thông qua tinh thầaDn lc sinh ra ảRnh hưởng đbbIối với các ngươi, trong phạrCWm vi Tinh ThầiWn Kin Nhiu, đjNộ chính xác của hồn sư sẽ suy giảpipm rấRt nhiu. Tr phi tinh thầJEn lc cao hơn ta, mới giảMJm đaDược ảinh hưởng một chút

    Kha Kha tiếp tục truy vấin:

    - Vy phạWm vi Tinh ThầwNn Kin Nhiu là bao nhiêu?

    HoắWic Vũ Hạvgo cườJEi mà không nói, vấvn đi này hắXWn đEiã có thểnv không thểWbP trảXx lờii, là chân chính bí mt.

    Quấyqt T trng mắbit nhìn Kha Kha. Kha Kha thè lưỡi cũng không có truy vấGn tiếp, hiểURZn nhiên đItSã ý thứbbIc đPawược chính mình hỏi có hơi quá ....

    Khi phương tây chiếu ra ánh nắIEMng chiu xinh đWiẹp, bọn họ cuối cùng điã tới phụ cn mục tiêu. T xa, trên không trung nhìn xuống, CảMynh Dương sơn mạIEMch quảPaw giống như một con nhn to lớn, hay cũng có thểi nói là một con bạWch tuộc khổng lồ phủ phục trên mt đrIwit. Âm u mà hùng vĩCCS, tráng l.

    Đu là đMJMya phương sinh tồn của hồn thú, nhưng nơi này tạkRo cảXWm giác hoàn toàn khác Tinh Đpipu ĐpWi Sâm Lâm hoàn.

    Tinh ĐnUpu ĐtnJi Sâm Lâm là thâm thúy vô nhai (DG: sâu xa vô bờWi, thăm thm như đNMXrIwi dương), nơi này lạvi hung mãnh cuồng dã. Có lẽ bên trong khó sánh với Tinh ĐWu ĐMyi Sâm Lâm, nhưng đWWy đrIwủ uy hiếp.

    Quấit T hạcrc lnh:

    - Chúng ta đbyvêm nay nghỉyq ngơi ở phụ cn, ngày mai vào núi thí nghim hồn điSWXo khí, đcrcồng thờvi cũng th thờSXbi vn, cho ngươi tìm kiếm hồn thú thích hợp

    Ba ngườMyi hạhdj cánh cách Cảyqnh Dương sơn mạtnJch ngoài trăm dm, tìm một chỗ có đMyRa thế cao lạdYi bằSWXng phng dng lu. Có hồn đpWCSo khí trữi vt, giúp hồn sư có thểSWX mang theo tương điối đWipWy đMyđnUpđSnUpc cầtnJn dùng. Ba ngườXWi, ba cái lu, đNMXược HoắRc Vũ HạaDo dng lên, nhanh chóng bố trí đbyvâu ra đZGó.

    Nhìn HoắJEc Vũ Hạwrno chịSXbu khó giúp mình buộc dây lu, Kha Kha cườWbPi nói:

    - Hình như ta nhớ, có ai đrCWó nói đwNêm nay trổ tài gì đIEMó thì phảbbIi a! Đng làm cho ta thấPawt vọng nha.

    Hoắyqc Vũ HạItSo cườItSi khúc khích:

    - Vội gì, ta đcrci chuẩjNn bịnUp, các ngươi cứtnJ chờWi chút. Đvg ta xem gầWin đCSây có gì thích hợp nấWiu ăn không đaDã. Đồ tươi nấbyvu mới ngon.

    Kha Kha và QuấWit T lúc này nhìn thấvgy kim quang tảkRn mát trong mắwNt hắdYn, trái tim đJEp nhanh. CảE hai đwrnu bịtnJ hình ảEnh kim quang lóng lánh này khắEc sâu lúc Hoắyqc Vũ Hạcrco nổi cơn tam bành mà đJEii phát thầEin uy.

    HoắdYc Vũ Hạbio dò xét xung quanh, xoay ngườURZi quét tới quét lui, phóng tầXxm mắGt ra nhữing phạaDm vi xa hơn.

    Kha Kha thì thầGm với QuấCSt T:

    - TrờZGi tối mấnvt rồi, không phảnUpi hắItSn chỉXNh dùng ánh mắZGt đSWXi tìm thịWbPt rng này kia đyqó chứZG?

    Không đWiợi QuấXxt T trảpip lờrCWi, HoắWc Vũ HạEio nháy mắpWt lắiWc mình, biến mấSWXt khỏi tầMJm mắit của hai nàng. nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

    QuấiWt T cũng thì thầJEm to nhỏ:

    - Thc lc của hắEn tht s rấXNht mạnUpnh. Trước kia ta vn cho rằing, hồn sư đSồng cấwrnp căn bảpWn không thểItS sánh với hồn đIEMvo sư chúng ta. Nhưng hin tạbbIi xem ra cái ý tưởng đbió là sai lầZGm nghiêm trọng. Ít nhấdYt cho tới bây giờSWX, chúng ta cũng chưa thấiy hắin dùng qua hồn đPawXNho khí cườpipng đGCCSi nào, chỉi bằWing năng lc võ hồn bảnvn thân, đvã khiến cảXNh bốn ngườkRi chúng ta bó tay chịiu chết. Ta dám nói, cho dù là ở trong cánh đGồng bát ngát, trong tình huống có khoảCSng cách chuẩGn bịrIw, bốn ngườyqi cũng chống lạpipi hắRn cũng chưa chắPawc tốt đrCWẹp.

    Kha Kha khẽ gt đSiu

    - Tinh ThầJEn Kin Nhiu của hắSn ảjNnh hưởng vin công rấWt tốt. Mong rằXNhng phạaDm vi của nó không nên quá lớn.

    QuấpWt T phì cườZGi:

    - HắbbIn cũng không phảkRi đPawiWch nhân của chúng ta, tuy rằXWng đCSến t Học Vin Shrek, nhưng chỉbyv là trao đrIwổi sinh mà thôi. Nói không chng, chúng ta còn có thểS học cái này cái kia t hắaDn. Mt khác, đkRêm nay chúng ta tht s phảwNi ăn mấEy món hắrCWn làm sao?

    Kha Kha cườEi khì, nói:

    - Xem cái bộ dáng xấtnJu xa của hắvn, buổi trưa ăn cơm ngươi làm, hn là cũng có t tin mới dám nói. Không th thì sao biết đWược? Không biết chng, hắnvn chính là đdY nhấiWt đjNURZu bếp đZGpipi lục, là tình nhân trong mộng của ngươi đURZó.

    Quấwrnt T khẽ gắwrnt một tiếng, mt cườGi ng đEỏ:

    - Còn nói ba, tuổi hắbyvn chắbic không lớn hơn ta. Ngươi cứcrc nhìn làn da của hắin ấRy, tuy hắjNn vóc ngườpipi cao lớn, nhưng da dẻ rấaDt mm mạPawi non nớt, nhấRt là mấWy cọng ria mép như lông tơ í. HắWbPn chỉrCW khoảvng 15-16 tuổi là cùng, nhỏ hơn chúng ta không ít đvgâu.

    Kha Kha quái dịWbP nhìn nàng, nói:

    - Được a, QuấZGt T tỷ, ngươi quan sát cũng cẩMyn thn quá đWi.

    QuấbbIt T tứWic gin nói:

    - Trong cái đWJEu của ngươi chứdYa cái chi rứcrca hảrCW? Biết ngườNMXi biết ta bách chiến bách thắing thôi.

    Đang lúc các nàng nói chuyn, HoắpWc Vũ HạEio đpWã trở lạJEi. Tay phảSWXi dườWbPng như nắWm cái gì, bởi vì sắItSc trờjNi nhá nhem tối, nhìn không rõ lắSWXm. Sau đIEMó hắWn tay chân thăn thoắSt bn rộn ngay gầpipn đItSó.

    QuấSWXt T và Kha Kha không thấWiy rõ HoắbbIc Vũ HạXWo bắMyt điược con thú hoang gì. Lúc các nàng còn đCSang chú ý, nhìn qua đCSã có một xâu thịCCSt. Mỗi miếng thịWt đnUpược cắkRt đaDu, dài ước chng bàn tay, rộng chng hai ngón tay, đPawộ dày va phảbii. (DG: phảWi nói tg càng ngày chém càng đbyviêu, nhìn không rõ cái con thú gì, mà thịItSt thì nhỏ thế lạaDi nhìn ra cc rõ ràng.....)

    Nên nhóm la rồi! Va nghĩwrn đRến la, HoắSc Vũ HạSo t nhiên run rẩWiy, đwNưa mắWt nhìn v phương đXWông xa xăm. Tỷ tỷ, ngườbii cuối cùng là lưu lạcrcc phương nào a! Nhớ đpWến Mã TiểSu Đào đpWã mấWt tích, tâm tình đWang tốt đJEẹp bỗng dưng rầiWu rĩbyv.

    Thế nhưng đwNộng tác không h dng lạjNi, một đURZống la đNMXược nhóm lên. Một lát sau, la trạWii đSã cháy tí tách, hắtnJn gọi hai nữbbI đRSWXng xa, mỉiWm cườWii:

    - Đến đpipây đEi, hai vịrIw học tỷ, chuẩEin bịPaw ăn cơm. ThịWt nướng phảwrni ăn ngay khi nướng mới ngon.

    Va nói, hắSn lấWiy ra ba cái chén nhỏ, trong mỗi chén bỏ thêm gì đWó, khuấXNhy đkRu thành một loạkRi chấCSt dịrCWch sn st, chính là nước sốt màu nâu na trong na đvgục. Lạnvi lấIEMy ra đpipĩjNa ăn đWưa cho hai ngườXWi.

    - ThịGt nướng chấXNhm nước sốt là ăn đvược lin. Ta bắIEMt đEJEu nướng đEây.

    Va nói, HoắnUpc Vũ HạnUpo va cầaDm trong tay một đEiĩnUpa ăn. Ba xâu thịbbIt nướng hắWbPn đpWã lấGy ra một xâu, cổ tay nhẹ nhàng xoay xoay, mấXWy miếng thịvgt bên ngoài hơi cháy một chút, đNMXã nhẹ nhàng rơi vào chén QuấGt T.

    Dưới ánh la trạXWi, khuôn mt QuấWt T và Kha Kha đXNhỏ lên lấnvp lánh, tăng thêm vài phầin xinh đItSẹp.

    QuấiWt T cc kỳ chú ý đNMXộng tác HoắtnJc Vũ HạwNo, nhìn hắURZn thành thạaDo như thế chắnUpc chắRn không phảWbPi lầEn đinUpu nướng thịiWt. Cúi đCSMyu nhìn xuống, miếng thịvgt nướng còn bốc lên váng mỡ, hình như còn hơi hồng hồng, không hoàn toàn chín.

    - Ăn khi còn nóng là thơm nhấRt.

    HoắEic Vũ HạURZo dn dò, xâu thịXNht thứjN hai cũng đvgã vào chén Kha Kha.

    QuấGt T vốn thích ăn, nghe vy cầGm lòng không đbbIược, bỏ miếng thịMJt vào dĩWa, phết một chút nước sốt đIEMc quánh sn st, rồi cho miếng thịyqt nướng thơm phứSc vào ming.

    Mùi vịXx nước sốt cũng không mấXxy đURZm đXNhà, nhưng rấSt thơm. Miếng thịaDt nướng rấrCWt mm và ngon, vào ming chỉE nhấvgm nháp hai ba cái, đXxã hóa thành chấcrct lỏng thơm lng chảSXby vào cuống họng. Mùi vịi tuyt hảdYo, cảZGm giác mm mạaDi mịwNn màng của thớ thịkRt khiến QuấwNt T suýt nữtnJa cắRn phảWi lưỡi.

  • Gửi lúc 1:03 Ngày 11/01/2015

    kool996

    Truyện này không ai dịch nữa à :((

  • Gửi lúc 0:25 Ngày 30/11/2014

    lehoangviet

    bảo Admin bỏ cái note ở phần đầu chương 322 là a e lại có truyện đọc ngay :v

  • Gửi lúc 9:14 Ngày 19/11/2014

    stomwan

    AD ra đều tay nha, thanks

  • Gửi lúc 17:48 Ngày 18/11/2014

    tanphu89

    Nội dung thì hay khỏi bàn , có điều nhiều lúc tg miêu tả ảo wa xá @@ .

  • Gửi lúc 13:40 Ngày 07/11/2014

    please

    ad ơi, dịch tiếp đi ad, mọi người vẫn đang hóng-ing từng ngày nè :(