Trang chủ / Kiếm Hiệp / Tuyệt Thế Đường Môn / Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn

Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 161 : Đến nơi, nướng thịt - Tuyệt Thế Đường Môn




 Chương 161: Đến nơi, nướng thịADt - Tuyt Thế ĐườFWVng Môn

Sưu tầCm: tunghoanh.com


    Gà nướng, bánh nướng, rau xanh vo viên tẩSm gia vịf tiêu, ớt, tắKCc chua, canh thịzt bò luộc là thc đOXJơn phong phú trong bữMa trưa của ba ngườGFi.

    Học ẩTwm thc ở Học Vin Shrek giúp HoắTwc Vũ HạcAto có khẩEgOu vịTeF rấsSt tốt với tng món ăn. Tuy hắJn không đPMánh giá nhn xét, nhưng cũng không thểtM không tha nhn, QuấMt T có trù ngh cũng không tồi. Sau một lát ăn trưa, quan h cảOXJ ba ngườVIi cũng thay đTeFổi khá nhiu, s đTwối đEcDu lúc mới rờOXJi khỏi học vin cũng lng yên tan biến.

    - Sao? Ta không khoác lác phảli không. QuấsSt T tỷ nấFWVu ăn rấWLt ngon. Đrz xem sau này còn dám đvKJfc tội chúng ta nữKDa hay không. Nếu không phảTwi QuấPPEt T tỷ tâm tính tốt, bữcka cơm này cũng không cho ngươi ăn.

    Kha Kha rấlt đeWPvKc ý khoe khoang trước mt HoắPPEc Vũ HạFWVo.

    HoắsSc Vũ HạEgOo cườsSi h h:

    - Kha Kha tỷ, chuyn trẻ con hôm qua không nên canh cánh trong lòng. Không bằylng thế này, cơm chiu ta làm, coi như giảJi thích với ngươi và QuấgIct T tỷ, đEcược không?

    - Ngươi cũng biết nấgIcu ăn?

    QuấGFt T và Kha Kha đWTcồng thanh hỏi, chỉsS khác nhau QuấJft T vẻ mt tò mò, Kha Kha lạWTci là đDrzy mt nghi ngờPM.

    HoắKCc Vũ HạEgOo mỉWLm cườqyGi nói:

    - Đến lúc đTwó nếm th sẽ biết. Lúc ta vào học ở Học Vin Shrek, là da vào bán cá nướng mà sống. BằFWVng không, ta một thân cô nhi, kiếm đdUvâu ra học phí mà đCóng.

    Nghe đfCxược hai chữEgO cô nhi, ánh mắFt hai nữD đWTcu trở nên mm mạDi. QuấdUvt T biểSu hin t nhiên, Kha Kha tuy che giấUKu khá tốt, nhưng biến hóa trong đqyGáy mắvKt vn không trốn đtMược s chú ý của HoắUKc Vũ HạPPEo.

    Tht s là hai vịcAt học tỷ thin lương a!

    - Được, vy cơm chiu giao cho ngươi. BấgIct quá vì đCqyG tươi ngon, ta đvKem cũng không nhiu nguyên liu, đVIợi khi đPPEến Cảrznh Dương sơn mạrzch thì tùy cơ ứzqdng biến.

    Ba ngườzi lạqyGi bay đTeFi, Quấzt T và Kha Kha hiểVIn nhiên không phảxJi lầGFn đplKCu tiên đfến CảXrKnh Dương sơn mạADch. Phi hành bên cạKDnh, QuấFWVt T bắKCt đdUvqpiu nói một vài vic cầCn chú ý cho HoắKCc Vũ HạTeFo.

    - Cảlnh Dương sơn mạFWVch có đTwyla hình giống một con nhn khổng lồ, trung tâm sơn mạzch có din tích rộng lớn, tám nhánh núi giống tám cái chân nhn chạJy dài nhữADng hướng khác nhau t khu trung tâm. Ở nhữXrKng nhánh núi số lượng hồn thú tương đPMối ít, khoáng sảln thì phong phú. Trung tâm sơn mạJfch thì hồn thú rấzt nhiu. Trong đMó đJfủ loạDi cườJng giảD sinh sống, hơn nữJfa ngọn núi cao nhấcAtt CảPPEnh Dương Phong là cấqpim đVIMa.

    Hoắplc Vũ HạUKo tò mò hỏi:

    - Đế quốc Nht Nguyt thc lc hùng hu, hồn đivTwo khí phát triểeWPn, muốn khai thác khoáng sảpln ở CảXrKnh Dương Phong có lẽ không mấUKy khó khăn.

    QuấPPEt T lắPPEc đfCxtMu:

    - Ngươi không nên xem thườOXJng Cảcknh Dương Phong. Trên đGFFWVi lục, Tinh ĐKDu ĐADi Sâm Lâm bên cạTwnh Học Vin Shrek các ngươi không nghi ngờl gì là khu đJffnh cư tốt nhấMt cho hồn thú. Nhưng CảGFnh Dương sơn mạOEOch cũng có thểJ đvKzng vào năm hạXrKng đOXJPMu, muốn khai phá toàn din khu vc này, cho dù dùng hồn đckcAto khí vin trình cườIsJng đOEOWTci đcAtủ bao trùm hết cảJfq Cảplnh Dương sơn mạJch rồi bắJfqn nổ một lầDn, thì sau đsSó bịhTz hồn thú sinh sống bên trong đhTziên cuồng lao ra tấOEOn công, sẽ chịTeFu tổn thấgIct như thế nào thì không ai trong chúng ta d đJfqoán nổi

    - Tuy CảOXJnh Dương sơn mạCch nhấvKt đIsJIsJnh có rấplt nhiu tài nguyên khoáng sảWLn trân quý, nhưng hồn thú nơi này đJfối với đDế quốc Nht Nguyt chúng ta cũng là một tài nguyên cc kỳ quan trọng. Dĩiv nhiên không ai tát ao bắqyGt cá. Vốn ở phương din tài nguyên hồn thú, đrzế quốc Nht Nguyt chúng ta xa xa không bằxJng ba đJsSi quốc gia ĐqyGu La đtMJi lục. CảADnh Dương sơn mạMch là khu bảPMo tồn hồn thú lớn nhấEgOt của chúng ta, bảgIco v còn không kịVIp nữgIca là. Cho nên, cho dù biết rõ có tài nguyên khoáng sảKDn trân quý, nhiu nhấOXJt cũng chỉGF khai phá các nhánh núi bên cạFnh mà thôi, tuyt đzối không hướng vào phía trong phá hoạsSi. BấADt quá, ở vùng phụ cn CảADnh Dương sơn mạGFch, chúng ta cũng đfCxCi quân đqyGồn trú....

    Nói tới đVIây, QuấFWVt T đPMột nhiên ngng lạSi, nhìn Hoắplc Vũ HạMo liếc mắCt một cái, mỉplm cườrzi nói:

    - Có nhiu thứzqd không thểvK nói cho ngươi, đdUvây là cơ mt quân s.

    HoắSc Vũ HạADo mỉFm cườtMi:

    - Quân sđOEOó ta cũng không muốn biết, chng quan h gì tới ta.

    Kha Kha nói:

    - Chúng ta đPMu nói cho ngươi biết nhiu thứvK như vy. Ngươi không nói gì v mình là không phảTwi a! Ngươi bấKCt quá mới ba hồn hoàn mà thôi, sao năng lc cn chiến lạWLi mạDnh như vy? Hôm qua ngươi thi triểXrKn năng lc gì?

    Nhìn thấKDy hai nữf vẻ mt tò mò, Hoắivc Vũ HạxJo mỉylm cườVIi giảzi thích:

    - Ta là hồn sư võ hồn song sinh.

    Nghe đKCược bốn chữPM võ hồn song sinh, QuấFWVt T và Kha Kha tròn mắEgOt nhìn trân trân Vũ Hạqpio. Đôi mắDt Kha Kha thì tràn đrzPPEy ánh sao lung linh:

    - Oa, thì ra trên đADDi tht s có võ hồn song sinh a! Khó trách ngươi lợi hạdUvi như vy.

    Phảckn ứdUvng của hai nữKD mãnh lit hơn hắfn nghĩeWP, khiến hắJn không khỏi cảFWVm thấfCxy kỳ quái

    - Chng lẽ ở đzế quốc Nht Nguyt chưa tng tồn tạrzi hồn sư có võ hồn song sinh sao?

    QuấEgOt T khng đWTcPMnh lắADc đfCxzqdu:

    - Không có, ta có thểf khng đpleWPnh chắdUvc chắFn. LịSch s đCế quốc Nht Nguyt chưa tng xuấcAtt hin hồn sư võ hồn song sinh. Mà ta biết ở ĐDu La đFWVcAti lục các ngươi, cũng rấCt hiếm gp cơ mà.

    Kha Kha thì hưng phấFn ra mt:

    - Nói nhanh lên, võ hồn song sinh có cái gì khác, hai cái võ hồn của ngươi là cái gì?

    HoắGFc Vũ HạJfo trong lòng im lng không nói gì. Có lẽ là bởi vì hắFWVn, Vương Đông và Tiêu Tiêu cùng thờivi gian xuấylt hin, nên cảPPEm giác của hắXrKn đqyGối với võ hồn song sinh không có gì đFc bit. Hơn nữqpia võ hồn thứJfq hai không phảivi trờFWVi sinh, mà do Thiên Mộng kiếm cho. Vài năm nay, cảPPE Thiên Mộng, Băng Đế hay Y Lai KhắeWPc Tư, đzqdu hoàn toàn im lng. NgoạJi tr nhữOEOng lúc hắCn đVIJt đWTcến một tu vi nhấFt đhTzPMnh, thì phong ấVIn năng lượng đUKược t đsSộng mở ra dung hợp vào sứFWVc mạgIcnh của hắSn, thì cũng không tạKDo một ảJnh hưởng nào với hắPMn nữqyGa. DườKCng như đKDPM hắivn t mình phát triểPMn. Nhưng HoắeWPc Vũ HạdUvo biết rõ Thiên Mộng, Băng Đế và Y Lai KhắEgOc Tư chính là chỗ da lớn nhấft, cũng là hu thun lớn nhấTwt. Bọn họ chỉtM là sợ mình quá mứJfqc ỷ lạxJi mới ít khi xuấTwt hin. Tiến bộ hai năm nay chắylc họ rấkkht hài lòng.

    - Võ hồn chính của ta là h tinh thầCn, võ hồn phụ có thuộc tính băng. Hồn lc cấcAtp 40, vn chưa tìm đFWVược hồn thú tinh thầtMn thích hợp, nên chưa phụ gia thêm hồn hoàn.

    QuấMt T git mình:

    - Khó trách ngươi tam hoàn đEgOã mạGFnh thế, thì chng nhữqping võ hồn song sinh, mà còn cấVIp 40. Võ hồn h tinh thầfn, tht s là hiếm thấJfy a! Mà, học vin chúng ta hình như đylang tìm kiếm h hồn sư tinh thầgIcn, không biết đqpil làm gì.

    Hoắplc Vũ HạVIo trong lòng va đgIcộng. HắIsJn phát hin, lầhTzn này đyli theo hai nữcAt ra ngoài tht là quyết đADWTcnh đTeFúng đkkhckn. Hiên lão sư còn có thểM chú ý một chút, không cho trao đCổi sinh như mình biết nhiu chuyn có quan h đPPEến Học Vin Nht Nguyt. Nhưng QuấgIct T và Kha Kha lạOXJi ít có tâm đEc phòng mình hơn, nhiu khi vô ý sẽ nói ra không ít thông tin ích lợi cho mình.

    - Hồn k của ngươi là gì? NhấxJt là cái khiến ánh sáng chung quanh cũng méo mó, làm ta chng thểTw nhắFWVm chuẩOEOn ngươi đivược.

    Kha Kha tò mò hỏi.

    QuấOEOt T nhíu mày nhắPMc nhở:

    - Kha Kha. Hỏi hồn kĩf chính là tối kỵ!

    HoắcAtc Vũ HạWLo cũng không nghĩUK nhiu, nói:

    - Đó là hồn kĩJ phụ trợ, gọi là Tinh ThầgIcn Kin Nhiu. Thông qua tinh thầrzn lc sinh ra ảtMnh hưởng đJfqối với các ngươi, trong phạJm vi Tinh ThầhTzn Kin Nhiu, đVIộ chính xác của hồn sư sẽ suy giảCm rấkkht nhiu. Tr phi tinh thầln lc cao hơn ta, mới giảJfqm đivược ảDnh hưởng một chút

    Kha Kha tiếp tục truy vấFn:

    - Vy phạMm vi Tinh ThầXrKn Kin Nhiu là bao nhiêu?

    HoắdUvc Vũ HạFWVo cườPMi mà không nói, vấJfn đD này hắckn đADã có thểF không thểhTz trảtM lờzqdi, là chân chính bí mt.

    QuấPMt T trng mắqpit nhìn Kha Kha. Kha Kha thè lưỡi cũng không có truy vấqpin tiếp, hiểqyGn nhiên đfCxã ý thứckc đrzược chính mình hỏi có hơi quá ....

    Khi phương tây chiếu ra ánh nắEcng chiu xinh đplẹp, bọn họ cuối cùng đxJã tới phụ cn mục tiêu. T xa, trên không trung nhìn xuống, CảfCxnh Dương sơn mạsSch quảck giống như một con nhn to lớn, hay cũng có thểdUv nói là một con bạOEOch tuộc khổng lồ phủ phục trên mt đgIcJft. Âm u mà hùng vĩl, tráng l.

    Đu là đyleWPa phương sinh tồn của hồn thú, nhưng nơi này tạJfqo cảeWPm giác hoàn toàn khác Tinh ĐOEOu Đkkhi Sâm Lâm hoàn.

    Tinh ĐCu ĐOEOi Sâm Lâm là thâm thúy vô nhai (DG: sâu xa vô bờC, thăm thm như đPMxJi dương), nơi này lạcAti hung mãnh cuồng dã. Có lẽ bên trong khó sánh với Tinh ĐhTzu ĐFi Sâm Lâm, nhưng đEcJy đylủ uy hiếp.

    QuấSt T hạpl lnh:

    - Chúng ta đtMêm nay nghỉJ ngơi ở phụ cn, ngày mai vào núi thí nghim hồn đOXJGFo khí, đDồng thờqpii cũng th thờfCxi vn, cho ngươi tìm kiếm hồn thú thích hợp

    Ba ngườvKi hạPM cánh cách Cảkkhnh Dương sơn mạFch ngoài trăm dm, tìm một chỗ có đEctMa thế cao lạEci bằOXJng phng dng lu. Có hồn đzqdADo khí trữFWV vt, giúp hồn sư có thểz mang theo tương đhTzối đzVIy đKCđEgOđDOEOc cầeWPn dùng. Ba ngườMi, ba cái lu, đrzược HoắfCxc Vũ HạsSo dng lên, nhanh chóng bố trí đTeFâu ra đfó.

    Nhìn HoắhTzc Vũ HạFWVo chịOEOu khó giúp mình buộc dây lu, Kha Kha cườdUvi nói:

    - Hình như ta nhớ, có ai đSó nói đADêm nay trổ tài gì đeWPó thì phảPPEi a! Đng làm cho ta thấGFt vọng nha.

    HoắGFc Vũ Hạlo cườqpii khúc khích:

    - Vội gì, ta đWLi chuẩEgOn bịqpi, các ngươi cứJfq chờM chút. ĐfCx ta xem gầqyGn đgIcây có gì thích hợp nấTwu ăn không đEcã. Đồ tươi nấTeFu mới ngon.

    Kha Kha và Quấzt T lúc này nhìn thấDy kim quang tảkkhn mát trong mắeWPt hắeWPn, trái tim đPPEp nhanh. CảPPE hai đSu bịJf hình ảlnh kim quang lóng lánh này khắzc sâu lúc HoắEcc Vũ HạSo nổi cơn tam bành mà đcAtKDi phát thầPPEn uy.

    HoắEcc Vũ Hạzqdo dò xét xung quanh, xoay ngườqpii quét tới quét lui, phóng tầEcm mắqpit ra nhữIsJng phạUKm vi xa hơn.

    Kha Kha thì thầDm với Quấzt T:

    - TrờeWPi tối mấIsJt rồi, không phảTwi hắKCn chỉJ dùng ánh mắFWVt đWTci tìm thịMt rng này kia đIsJó chứqpi?

    Không đhTzợi QuấvKt T trảC lờeWPi, Hoắzc Vũ HạUKo nháy mắzqdt lắSc mình, biến mấxJt khỏi tầqyGm mắTeFt của hai nàng.

    QuấfCxt T cũng thì thầrzm to nhỏ:

    - Thc lc của hắKDn tht s rấivt mạXrKnh. Trước kia ta vn cho rằfCxng, hồn sư đvKồng cấJfqp căn bảvKn không thểWTc sánh với hồn đADkkho sư chúng ta. Nhưng hin tạTwi xem ra cái ý tưởng đVIó là sai lầWLm nghiêm trọng. Ít nhấsSt cho tới bây giờPM, chúng ta cũng chưa thấGFy hắDn dùng qua hồn đtMWLo khí cườPMng đTwIsJi nào, chỉxJ bằhTzng năng lc võ hồn bảTeFn thân, đSã khiến cảGF bốn ngườli chúng ta bó tay chịfCxu chết. Ta dám nói, cho dù là ở trong cánh đrzồng bát ngát, trong tình huống có khoảOXJng cách chuẩvKn bịUK, bốn ngườOXJi cũng chống lạqyGi hắOXJn cũng chưa chắJc tốt đckẹp.

    Kha Kha khẽ gt đTwylu

    - Tinh ThầMn Kin Nhiu của hắWLn ảgIcnh hưởng vin công rấOEOt tốt. Mong rằcAtng phạcAtm vi của nó không nên quá lớn.

    QuấMt T phì cườli:

    - Hắzqdn cũng không phảXrKi đvKfCxch nhân của chúng ta, tuy rằzng đKCến t Học Vin Shrek, nhưng chỉS là trao đeWPổi sinh mà thôi. Nói không chng, chúng ta còn có thểqyG học cái này cái kia t hắqyGn. Mt khác, đrzêm nay chúng ta tht s phảCi ăn mấPMy món hắDn làm sao?

    Kha Kha cườKDi khì, nói:

    - Xem cái bộ dáng xấJfqu xa của hắqpin, buổi trưa ăn cơm ngươi làm, hn là cũng có t tin mới dám nói. Không th thì sao biết đEgOược? Không biết chng, hắTwn chính là đTeF nhấrzt đFgIcu bếp đzqdeWPi lục, là tình nhân trong mộng của ngươi đGFó. truyn cp nht nhanh nhấVIt tạpli tung hoanh chấxJm com

    QuấgIct T khẽ gắivt một tiếng, mt cườTeFi ng đSỏ:

    - Còn nói ba, tuổi hắIsJn chắzqdc không lớn hơn ta. Ngươi cứck nhìn làn da của hắWLn ấSy, tuy hắPMn vóc ngườJfi cao lớn, nhưng da dẻ rấqyGt mm mạfCxi non nớt, nhấylt là mấFWVy cọng ria mép như lông tơ í. Hắivn chỉqpi khoảTeFng 15-16 tuổi là cùng, nhỏ hơn chúng ta không ít đDâu.

    Kha Kha quái dịWL nhìn nàng, nói:

    - Được a, QuấOEOt T tỷ, ngươi quan sát cũng cẩMn thn quá đDi.

    QuấIsJt T tứPMc gin nói:

    - Trong cái đsSEgOu của ngươi chứsSa cái chi rứrza hảJfq? Biết ngườDi biết ta bách chiến bách thắDng thôi.

    Đang lúc các nàng nói chuyn, Hoắplc Vũ HạDo đTeFã trở lạEgOi. Tay phảADi dườvKng như nắivm cái gì, bởi vì sắEcc trờOEOi nhá nhem tối, nhìn không rõ lắzqdm. Sau đPMó hắdUvn tay chân thăn thoắKDt bn rộn ngay gầOEOn đEcó.

    QuấcAtt T và Kha Kha không thấJfy rõ HoắqyGc Vũ HạqyGo bắqyGt đTeFược con thú hoang gì. Lúc các nàng còn đgIcang chú ý, nhìn qua đSã có một xâu thịhTzt. Mỗi miếng thịFWVt đTwược cắeWPt đUKu, dài ước chng bàn tay, rộng chng hai ngón tay, đGFộ dày va phảWLi. (DG: phảOEOi nói tg càng ngày chém càng đtMiêu, nhìn không rõ cái con thú gì, mà thịDt thì nhỏ thế lạivi nhìn ra cc rõ ràng.....)

    Nên nhóm la rồi! Va nghĩz đtMến la, HoắJfqc Vũ HạgIco t nhiên run rẩcAty, đEcưa mắzqdt nhìn v phương đkkhông xa xăm. Tỷ tỷ, ngườGFi cuối cùng là lưu lạUKc phương nào a! Nhớ đivến Mã Tiểkkhu Đào đWTcã mấADt tích, tâm tình đGFang tốt đKDẹp bỗng dưng rầEgOu rĩJfq.

    Thế nhưng đgIcộng tác không h dng lạPMi, một đzống la đqpiược nhóm lên. Một lát sau, la trạEgOi đcAtã cháy tí tách, hắyln gọi hai nữUK đdUvIsJng xa, mỉeWPm cườtMi:

    - Đến đkkhây đTeFi, hai vịWL học tỷ, chuẩVIn bịqpi ăn cơm. ThịsSt nướng phảUKi ăn ngay khi nướng mới ngon.

    Va nói, hắCn lấCy ra ba cái chén nhỏ, trong mỗi chén bỏ thêm gì đADó, khuấDy đSu thành một loạzqdi chấlt dịzch sn st, chính là nước sốt màu nâu na trong na đgIcục. LạUKi lấJfqy ra đsSĩGFa ăn đOXJưa cho hai ngườKCi.

    - Thịrzt nướng chấqyGm nước sốt là ăn đlược lin. Ta bắKDt đFsSu nướng đplây. xem chương mới tạUKi tunghoanh(.)com

    Va nói, HoắOEOc Vũ HạTwo va cầDm trong tay một đWLĩKDa ăn. Ba xâu thịylt nướng hắhTzn đtMã lấfy ra một xâu, cổ tay nhẹ nhàng xoay xoay, mấWTcy miếng thịrzt bên ngoài hơi cháy một chút, đhTzã nhẹ nhàng rơi vào chén QuấJt T.

    Dưới ánh la trạOEOi, khuôn mt QuấvKt T và Kha Kha đPPEỏ lên lấEcp lánh, tăng thêm vài phầFn xinh đeWPẹp.

    QuấUKt T cc kỳ chú ý đVIộng tác HoắJc Vũ Hạlo, nhìn hắpln thành thạTwo như thế chắXrKc chắFn không phảGFi lầln đzqdADu nướng thịylt. Cúi đJfqEgOu nhìn xuống, miếng thịqpit nướng còn bốc lên váng mỡ, hình như còn hơi hồng hồng, không hoàn toàn chín.

    - Ăn khi còn nóng là thơm nhấdUvt.

    HoắVIc Vũ HạTeFo dn dò, xâu thịSt thứck hai cũng đPPEã vào chén Kha Kha.

    QuấPMt T vốn thích ăn, nghe vy cầDm lòng không đADược, bỏ miếng thịADt vào dĩdUva, phết một chút nước sốt đcAtc quánh sn st, rồi cho miếng thịfCxt nướng thơm phứXrKc vào ming.

    Mùi vịtM nước sốt cũng không mấPMy đKDm đivà, nhưng rấEct thơm. Miếng thịxJt nướng rấzt mm và ngon, vào ming chỉF nhấeWPm nháp hai ba cái, đrzã hóa thành chấOEOt lỏng thơm lng chảhTzy vào cuống họng. Mùi vịIsJ tuyt hảeWPo, cảEcm giác mm mạJfqi mịfCxn màng của thớ thịft khiến QuấcAtt T suýt nữADa cắzqdn phảrzi lưỡi.

  • Gửi lúc 1:03 Ngày 11/01/2015

    kool996

    Truyện này không ai dịch nữa à :((

  • Gửi lúc 0:25 Ngày 30/11/2014

    lehoangviet

    bảo Admin bỏ cái note ở phần đầu chương 322 là a e lại có truyện đọc ngay :v

  • Gửi lúc 9:14 Ngày 19/11/2014

    stomwan

    AD ra đều tay nha, thanks

  • Gửi lúc 17:48 Ngày 18/11/2014

    tanphu89

    Nội dung thì hay khỏi bàn , có điều nhiều lúc tg miêu tả ảo wa xá @@ .

  • Gửi lúc 13:40 Ngày 07/11/2014

    please

    ad ơi, dịch tiếp đi ad, mọi người vẫn đang hóng-ing từng ngày nè :(